Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

Mộ của Khánh vừa xanh cỏ thì tin động trời ấy đến

Mộ con trai vừa xanh cỏ, con dâu báo tin mang thai, cả nhà chồng đuổi đi và đoạn kết
Thời gian nhanh chóng trôi đi, mộ của Khánh vừa xanh cỏ thì tin động trời ấy đến. Hạ thông báo mình mang thai. Hình ảnh người con dâu ngoan hiền, tốt nết nhanh chóng bị sụp đổ
Nhìn tướng Hạ, ai cũng nói sau này Hạ sẽ sung sướng, có cuộc sống an nhàn. Nhưng nếu cứ nhìn tướng mà nói ra trước được tương lai thì chắc đã không có người phải đau khổ. Hạ đã yêu và có một tình yêu rất đẹp. Khánh, chồng Hạ là chàng trai trong mơ của rất nhiều cô gái. Và Hạ, đã cho rằng mình là cô gái may mắn nhất trên đời này. Không phải chỉ có Hạ nghĩ mà hình như ai cũng nghĩ như Hạ khi Hạ mặc chiếc váy cô dâu trắng tinh khôi cùng Khánh tiến vào lễ đường.


Khánh là con trai một, độc đinh nên Hạ phải sống cùng bố mẹ chồng là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu rồi. Nhưng chẳng vì thế mà Hạ cảm thấy lo lắng. Một cô gái thông minh, khéo léo như Hạ chắc chắn thừa sức chiều lòng được bố mẹ chồng. Và đó là sự thật. Tròn 1 năm Hạ về làm dâu là từng ấy quãng ngày căn nhà luôn đầy ắp tiếng cười của mọi lứa tuổi. Bố mẹ chồng Hạ thì vui mừng vì có được người con dâu dịu dàng, giỏi giang, ngoan ngoãn. Chồng Hạ thì mừng vì mình lấy được người phụ nữ đa tài, lại biết quan tâm, chia sẻ. Còn Hạ, Hạ ngẫm thấy lời mọi người nhận xét về mình khá đúng đắn. Hạ thật may mắn khi lấy được người chồng tốt như Khánh, có được gia đình chồng tuyệt vời. Nhưng sự đời này có mấy ai biết trước được chữ ngờ đâu.
Khánh thấy trong người dạo này vô cùng mệt mỏi, ăn không ngon miệng. Hạ cũng nhận thấy rõ điều đó nên lo lắng vô cùng. Hạ hối thúc Khánh đi kiểm tra. Cầm kết quả xét nghiệm trên tay, bầu trời tươi sáng trước mắt như sụp đổ hoàn toàn dưới chân Hạ và Khánh. Khánh bị xác nhận ung thư gan. Nhận tin này, bố mẹ Khánh cùng nhau đổ bệnh luôn vì không chịu nổi đả kích quá lớn ấy. Còn Hạ, sau một đêm dài nước mắt ướt đẫm gối, lại nhìn Khánh ngồi thất thần như một cái xác không hồn vì bao nhiêu tương lai, dự định chưa thực hiện được, Hạ đã quyết định tất cả mọi người có thể gục ngã còn Hạ thì không. Hạ phải mạnh mẽ vì bây giờ, Hạ phải thay Khánh trở thành trụ cột trong gia đình. Và còn giúp Khánh hoàn thành tâm nguyện lớn nhất cuối cùng nữa. Cả hai đã ôm chặt nhau mà khóc trọn cả một đêm.

Những ngày sau đó dù lâm trọng bệnh nhưng Khánh lại có tinh thần vô cùng lạc quan, yêu đời. Bố mẹ Khánh cũng đã dần dần học cách chấp nhận sự thật nghiệt ngã này, cố gượng nụ cười vui để Khánh có được những tháng ngày vui vẻ cuối đời. Đặc biệt là Hạ, sự mạnh mẽ của Hạ khiến cho mọi người bội phần thán phục. Ngày Khánh trút hơi thở cuối cùng, Hạ không hề khóc. Hạ sợ những giọt nước mắt của Hạ sẽ khiến Khánh không thể yên tâm ra đi. Hơn nữa, Hạ còn phải giữ sức khỏe để chuẩn bị cho kế hoạch lớn kia nữa.
Thời gian nhanh chóng trôi đi, mộ của Khánh vừa xanh cỏ thì tin động trời ấy đến. Hạ thông báo mình mang thai. Hình ảnh người con dâu ngoan hiền, tốt nết nhanh chóng bị sụp đổ. Hạ giờ trở thành tội nhân của dòng họ nhà Khánh. Bố mẹ chồng bây giờ một mực muốn đuổi Hạ ra khỏi nhà. Bên ngoại cũng không muốn đón Hạ về vì danh dự gia đình đã bị Hạ bôi xấu. Hạ biết, giờ Hạ có nói gì thì cũng vô ích mà thôi. Nhưng chắc chắn sẽ có một ngày mọi người hiểu cho tấm lòng của Hạ, hiểu những gì mà Hạ đã phải chịu đựng nó cao quý đến nhường nào.
40 tuần sau đó…
Hạ trở dạ sinh con trong viện chỉ có một mình bởi Hạ là kẻ tội nhân khiến hai họ xấu mặt thì còn ai vào cho được cơ chứ. Cho đến khi có chính xác kết quả xét nghiệm của con trai, Hạ mới gửi kèm nó cùng với bức thư mà Khánh để lại. Giờ Hạ nghĩ nó mới có giá trị vì đưa từ đầu, mọi người sẽ nghĩ ngay nó là giả tạo. Cầm kết quả xét nghiệm trên tay, mẹ chồng Hạ rưng rưng nước mắt. Ai có mặt khi ấy cũng đều tự trách mình đã không chịu thấu hiểu Hạ, nghe Hạ, tin vào con người Hạ. Thì ra sau khi biết mình bệnh nặng, Khánh đã gửi tinh trùng của mình ở bệnh viện để đợi thời gian thích hợp sau đó, Hạ sẽ làm thụ tinh trong ống nghiệm. Bởi Hạ và Khánh chưa kịp có với nhau một đứa con. Đứa con có theo cách đặc biệt này sẽ càng chứng tỏ rằng tình yêu của Hạ và Khánh mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Nhìn con được cả nhà chào đón, Hạ mừng rơi nước mắt. Khổ ải qua rồi, sau cơn mưa trời lại sáng. Hạ biết trên trời, Khánh đang mỉm cười dõi theo và bảo vệ, che chở cho mẹ con Hạ.

Con gái bà đã mất trinh lại còn mang thai con gái

Con gái bà đã mất trinh lại còn mang thai con gái, bà phải mang cả trăm cây vàng đến
 Nga tím mặt, cổ họng hơi nghẹn lại. Thực sự chuyện này là của con trẻ, bà không hề hay biết. Bà chưa kịp mở lời thì mẹ Tuấn đã sẵng giọng đầy hống hách.
Chồng mất sớm, bà Nga chẳng đi bước nữa mà ở vậy nuôi con gái khôn lớn trưởng thành. Dù rằng thiếu vắng người đàn ông trụ  cột trong nhà, cuộc sống của mẹ con bà gặp rất nhiều khó khăn nhưng chẳng khi nào căn nhà nhỏ tắt đi nụ cười vui vẻ. Linh, con gái bà Nga càng lớn càng có nhiều nét đẹp giống bà Nga nên ai cũng nói sau này bà tha hồ mà lựa chọn con rể. Đúng như lời người ta nói, Linh càng lớn càng xinh đẹp, dịu dàng. 18 tuổi, bà Nga đã thấy ở cổng nhà mình dập dìu không ít chàng trai. Bà không ngăn cấm con gái mình yêu. Bà chỉ mong con luôn giữ được bản lĩnh và lý trí khi yêu, có như vậy thì mới không phải đau khổ vì tình yêu. Vậy mà…


Linh lớn, xa nhà bước chân vào cổng trường đại học. Bà Nga chẳng thể ngày nào cũng theo sát chân con được nên chỉ biết gọi điện động viên, dặn dò con gái cố gắng mà thôi. Linh được cái vô cùng ngoan ngoãn, cứ được nghỉ là về nhà ngay với mẹ nên bà Nga cũng đỡ tủi thân phần nào. Rồi ngày con gái e lệ đến bên cầm tay, thì thầm điều thầm kín ấy, bà Nga đã cảm thấy vừa mừng vừa lo. Bà mừng vì cuối cùng con gái cũng đã biết yêu, biết rung động. Nhưng cũng lo vì con gái bà còn quá trẻ, bà sợ nó chưa đủ bản lĩnh để vượt qua những sóng gió của cuộc đời. Thật không may khi cái điều mà bà lo sợ đã đến.

Nhìn con gái ngồi thất thần bên cửa sổ, nước mắt cứ thế lăn dài vì đau khổ mà tim gan bà quặn thắt lại. Thất bại ngay trong tình yêu đầu đời, chẳng ít người tránh được. Bà chỉ biết bên cạnh động viên, an ủi, mong rằng con gái sớm vượt qua tất cả. Bà làm rất nhiều chuyện để những mong nỗi đau kia sớm rời xa con gái mình. Thời gian dần trôi đi, con gái bà đã dần lấy lại được niềm tin và lý trí. Bây giờ, Linh đã trở thành một cô gái mạnh mẽ và có công việc ổn định, thu nhập khá. Bà Nga còn vui mừng hơn nữa khi Linh lại báo tin Linh đã yêu. Bà Nga tin, lần này Linh đã đủ bản lĩnh để cho mình sự lựa chọn đúng đắn.

Tuấn, chàng trai mà Linh đưa về ra mắt có ngoại hình khá bắt mắt. Cách ứng xử cũng khá lịch thiệp nhưng bà Nga không hiểu sao, Tuấn cứ khiến cho bà Nga bất an. Bà sợ người cuối cùng mang lại hạnh phúc cho Nga không phải là Tuấn. Nhưng bà chẳng có cách nào để ngăn cản tình yêu của con gái mình. Thôi thì vạn sự tùy duyên, bà đành tin vào sự sắp đặt của ông trời vậy.

Nga cười hạnh phúc báo tin mình mang thai và nói rằng gia đình Tuấn đồng ý chuyện hôn sự làm bà Nga thấy thở phào nhẹ nhõm. Được gia đình Tuấn đến nhà bàn chuyện cưới hỏi mà bà Nga vui lắm. Bà tự trách mình đã suy nghĩ quá nhiều, không tin tưởng vào tình yêu của con gái. Nhưng nụ cười tắt ngấm trên môi khi mẹ Tuấn đứng dậy sỗ sàng:

- Bà đã biết chuyện con gái bà mất trinh trước khi đến với con trai tôi hay chưa?
Bà Nga tím mặt, cổ họng hơi nghẹn lại. Thực sự chuyện này là của con trẻ, bà không hề hay biết. Bà chưa kịp mở lời thì mẹ Tuấn đã sẵng giọng đầy hống hách:

- Tôi đi xem rồi, cái thai trong bụng con Linh là con gái. Con gái bà đã mất trinh lại còn mang thai con gái, chiếu theo lý bà phải mang cả trăm cây vàng và ô tô tiền tỷ đến đón rước con trai tôi ấy!

Từng lời của mẹ Tuấn không khác gì lời nhục mạ, khinh miệt dành cho Linh. Không những thế, bà Nga cũng ngầm hiểu là mẹ Tuấn đang mắng nhiếc mình không biết dạy con. Con dại thì cái mang. Bà Nga uất lắm, bà muốn đứng lên nói lại nhưng bà lại sợ làm căng lên, người khổ sẽ là con gái bà. Nuốt nước mắt, vào trong bà nở nụ cười đầy cay đắng. Bà sợ, thật sự lo sợ cho cuộc sống của con gái bà sau này. Về làm dâu một người mẹ chồng cay nghiệt như vậy, con gái bà sẽ chẳng thể có được những tháng ngày sống vui vẻ, bình yên. Trong khi đó, Tuấn hình như lại còn đôi phần sợ mẹ, nghe lời mẹ thì con gái bà biết trông cậy vào ai. Nhưng không cười thì đứa trẻ kia… Cuộc đời thật lắm éo le nhưng sao éo le, ngang trái cứ nhằm bà mà rơi trúng hoài như thế.

Chồng mắng tôi không ngẩng nổi đầu

Vừa thấy hộp bánh trung thu, chồng mắng tôi không ngẩng nổi đầu
Chồng tôi bảo mẹ anh vất vả chăm cháu cho tôi cả năm trời, vậy mà tôi mua bánh biếu lại giống bên ngoại là sao…
Vợ chồng tôi kết hôn đã 2 năm, có một cô con gái gần 1 tuổi. Quê hai đứa đều xa, về Hà Nội học tập, lập nghiệp rồi gắn bó với nhau. Chồng tôi là người nóng nảy, gia trưởng, cũng vì tính này của anh mà tôi khổ nhiều, hờn tủi cũng nhiều.

Xem thêm: trạm bảo hành tủ lạnh hitachi ,  sa t lnh hitachi

Tôi sinh con xong mẹ đẻ lên chăm được tháng đầu, sau đó bố ốm nặng nên bà buộc phải về quê chăm bố, từ sau khi mẹ tôi về, mẹ chồng lên bế cháu thay tôi. Công lao của mẹ chồng nào đâu phải tôi không biết, tôi cũng cảm động, cũng biết ơn bà lắm chứ.

Mẹ chồng tôi thì đàng hoàng, thoải mái thời gian hơn. Ở quê ông còn khỏe, lại đang sống cùng cô út, bà nghỉ hưu rồi nên cũng không vướng bận gì. Cũng may mẹ chồng tôi thông cảm cho hoàn cảnh nhà tôi nên cũng không trách móc gì bà ngoại.

Mẹ tôi không lên với cháu đều được nên cứ nửa tháng một lần, lại gửi xe gà, trứng,… toàn đồ ở quê ngon, sạch cho hai vợ chồng, mỗi lần mẹ gửi ăn cả tuần không hết.

Đợt vừa rồi Rằm tháng Bảy mẹ chồng tôi về quê. Con cũng gần 1 tuổi rồi nên tôi thuê người giúp việc, bắt bà trông mãi cũng không được, hơn nữa con bé nghịch ngợm, tôi sợ mẹ chồng vất vả quá.

Cách đây mấy ngày tôi đi mua sắm, định gửi ít đồ về quê nội ngoại biếu Trung thu. Nội ngoại tôi mua như nhau, bằng nhau, cái gì về cũng chia đôi cả, có hộp bánh Trung thu ngon, tôi mua cũng mấy trăm ngàn, đang chia túi để gửi về thì chồng hỏi: “Cái nào bên nội, cái nào bên ngoại đây”, tôi bảo em mua giống nhau, ai ngờ chồng trợn mắt chửi tôi là đồ không biết nghĩ, anh quát: “Cô thật không biết điều, mẹ tôi lên bế con cho cô cả năm trời mà cô mua loại bánh này biếu bố mẹ chồng sao, đi đổi ngay loại ngon nhất, đắt nhất về đây, nếu không đừng có trách tôi ác”.

Nghe chồng nói mà tôi tái mặt, hóa ra bấy lâu nay, anh vẫn để bụng chuyện bà nào chăm cháu. Anh không thông cảm một chút gì hoàn cảnh nhà tôi, còn so đo tính toán. Mà bánh này nào phải bánh không ngon, gần nửa triệu bạc, chưa kể tôi cũng mua bên ngoại, rồi nhà ăn như thế.

Càng nghĩ tôi càng ức, nhưng vì bị chồng ép uổng nên tôi vẫn phải đi đổi để gửi về bên nội. Tôi nghĩ thấy thất vọng về anh quá, giờ thật sự cứ nhìn thấy chồng là khó chịu. Có ai rơi vào hoàn cảnh giống tôi, có thể cho tôi lời khuyên không?

Những điều phụ nữ không nên làm với chồng

Vợ dại dột làm 9 điều này, chồng sớm muộn gì cũng ngoại tình
Người vợ thường không biết những hành vi vô tình của mình có thể khiến chồng chán và ra ngoài ăn vụng.
Để mình trông  như… người ốm

Chúng ta không nói về tình trạng sức khỏe trong câu chuyện này, thứ mà chúng ta đề cập chính là việc giữ gìn vẻ ngoài thu hút. Không mất quá nhiều thời gian để chải tóc, tô chút son, đánh chút má hồng cho sáng bừng khuôn mặt. Dù ở nhà bạn cũng nên mặc gọn gàng, sạch sẽ để đẹp hơn trong mắt chồng. Đừng bao giờ để gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, áo quần thì lôi thôi. Nhìn bạn trong bộ dạng đó chẳng khác nào một người bệnh mới ốm dậy cả.


Không dám thể hiện ham muốn thể xác
Điều này đặc biệt tai hại khi đã là vợ chồng. Nếu bạn lúc nào cũng né tránh, trong lòng muốn nhưng không dám thể hiện vì sợ bị đánh giá, bạn đang đẩy chồng mình ra khỏi hôn nhân nhanh hơn. Con người chúng ta ai cũng cần được thể hiện điều mình muốn. Và tình dục cũng chỉ là một trong những nhu cầu bản năng của con người. Vì thế đừng ngần ngại nếu như tối nay bạn muốn có một đêm tuyệt vời bên chồng, hãy ngỏ lời hoặc mời gọi anh ấy. Tin đi, chồng bạn sẽ không hề đánh giá bạn tồi đi mà thậm chí còn vô cùng sung sướng vì sự chủ động của bạn!

Quá lắm lời, cằn nhằn
Lỗi nhỏ mà người phụ nữ nào cũng mắc phải thường là nguyên nhân khiến đàn ông đi ngoại tình. Hãy hình dung xem, bên ngoài kia, có nhiều cô gái trẻ sẵn sàng ôm lấy chồng bạn, thủ thỉ những lời ngọt ngào đường mật, trong khi đó về nhà, bạn liên tục cáu gắt, cằn nhằn… thử hỏi, anh ấy có thể không rung động và sa ngã?
Trong những thời điểm nhạy cảm, đặc biệt là khi anh ấy thất bại, sự cằn nhằn khó chịu của bạn là thứ đẩy anh ấy đi ngoại tình nhanh nhất. Hãy chắc chắn rằng, nếu có gì đó cần góp ý, thay vì đi ra đi vào làu bàu, hãy ngồi xuống, nói chuyện với chồng một cách thẳng thắn và dừng mọi phàn nàn sau cuộc nói chuyện đó.

So sánh mối quan hệ
Phụ nữ là “chúa” hay mắc sai lầm này. Phụ nữ hay bị tổn thương, hay cảm thấy buồn khi không được “bằng chị, bằng em”, và vì thế họ thường nhìn vào cái người khác có để rồi phàn nàn về cái mình có.

Trong bất kì giai đoạn nào của mối quan hệ, dù là đang hẹn hò, yêu lâu dài, đã kết hôn… thì việc so sánh là một sai lầm khủng khiếp. Bạn và anh ấy là duy nhất, vì thế mối quan hệ của hai người cũng là duy nhất. Không thể bắt mình giống một ai đó, cũng như không thể bắt người đàn ông của mình giống chồng người khác.

Đừng bao giờ so sánh vì đó là cách bạn phá hủy mối quan hệ một cách nhanh và sâu nhất. Nó cho thấy bạn không hài lòng trong khi rõ ràng trước đây bạn bỏ qua những người khác để lựa chọn anh ấy. Bằng lòng với cái mình có là cách để hạnh phúc.

Không lắng nghe chồng
Một hôm nào đó, khi anh ấy nói rằng có chuyện cần phải nói với bạn, đừng ném vào mặt chồng một lời từ chối phũ phàng kiểu như: “Để lúc khác đi, em đang bận”.
Hãy nhớ, đàn ông không nói nhiều như phụ nữ và khi họ sẵn sàng muốn chia sẻ, họ đề nghị một cuộc nói chuyện nghĩa là họ đang thực sự cần. Khi đó, điều bạn cần làm là gác lại mọi chuyện và ngồi xuống lắng nghe câu chuyện của chồng. Đừng để anh ấy chán nản và không bao giờ còn muốn chia sẻ nữa.

“Keo kiệt” những nụ hôn và cái ôm
Đàn ông cũng cần được yêu thương, anh ấy cũng cần có những cái ôm và nụ hôn của bạn. Đừng nghĩ đàn ông khô khan, bạn sẽ biến anh ấy trở nên như vậy nếu bạn lười thể hiện tình yêu với chồng.

Sau một ngày làm việc khó khăn, những biểu hiện ngọt ngào có thể khiến mọi trái tim khô cứng trở nên dịu dàng hơn. Nó giống như việc sạc pin, sạc năng lượng cho tình cảm vợ chồng vậy. Hãy “thổi vào lòng” anh ấy sự yêu thương bằng cách ôm chầm lấy chồng khi anh ấy về nhà sau giờ làm, hôn anh ấy trước khi đi ngủ. Cả hai sẽ cùng nhau tận hưởng cuộc sống này nhiều hơn.

Cố gắng thay đổi anh ấy
Ai cũng muốn người đàn ông của mình phát triển và trở nên tốt hơn. Tuy nhiên, bạn không nên yêu cầu anh ấy thay đổi hoàn toàn chỉ để phù hợp với điều mà bạn cho là tốt với mình. Mỗi con người có một bản sắc riêng, ngoại trừ những thói xấu, những lệch lạc cần điều chỉnh thì con người cần phải là chính mình. Không thể bắt chồng bạn phải thay đổi tất cả các yếu tố như mục tiêu sống, quan điểm sống, thậm chí là thói quen, sở thích của anh ấy… Nếu bạn cảm thấy mọi thứ về anh ấy đều không phù hợp với mình thì có lẽ bạn đang chọn nhầm người.

Bị vợ làm tổn thương tới danh dự và sĩ diện
Có thể anh ấy không phải là một người quá hoàn hảo nhưng nếu như người chồng thường xuyên bị vợ hạ bệ trong mắt gia đình, bạn bè, đồng nghiệp về việc anh ấy vụng về, không kiếm được nhiều tiền, yếu đuối… anh ấy sẽ dần chán nản và đi ngoại tình. Với đàn ông, thể diện là điều vô cùng quan trọng. Nếu bạn thường xuyên đổ tội, chê bai và làm anh ấy phải xấu hổ với mọi người, nó thực sự là cách nhanh nhất để đẩy anh ấy đi tìm một người đàn bà khác mà anh ấy được tôn trọng hơn khi bên cạnh.

Tôi thật sự lo lắng băn khoăn vô cùng về anh rể

Hoảng hồn với khe hở phòng tắm ngay đêm đầu ở cùng anh chị
Tôi thật sự lo lắng, băn khoăn vô cùng về anh rể mà không biết nên xử lý ra sao….
Nhà tôi có 2 chị em gái, chị gái hơn tôi 5 tuổi, đã lấy chồng, hiện hai anh chị đang đi làm dưới Hà Nội và đã mua được một căn chung cư nho nhỏ.


Tôi học đại học trên Thái Nguyên, ra trường nhờ quen biết của anh rể xin cho tôi vào một công ty chuyển phát. Đối với tôi như thế cũng là may mắn, bởi vừa chân ướt chân ráo, tôi cũng chưa biết được chỗ nào tốt hơn.
Trước ngày về làm việc tôi định thuê trọ ở ngoài, bởi nghĩ ở cùng anh chị cũng nhiều cái bất tiện, nhưng chính anh rể là người bảo tôi cứ về ở, nhà vẫn còn thừa một phòng ngủ, đi đâu cho tốn kém, vậy là tôi chuyển đến sống cùng.
Anh rể tôi là người thành đạt, vui vẻ, sống tình cảm với bên ngoại nên tôi quý mến lắm.
Thế nhưng ngay trong ngày đầu tiên ở cùng, tôi đã cảm thấy có gì không ổn.
Hôm đấy xếp đồ, dọn dẹp phòng xong đã muộn lắm, tôi đi tắm. Chẳng hiểu sao lúc tắm cứ có cảm giác lạnh người như có người theo dõi, tắm xong thì lại chẳng thấy ai còn thức, nhiều ngày sau tôi đều thấy như vậy. Để ý kỹ cánh cửa, tôi phát hiện ở mép phía trong, vì cửa nhựa nên thủng một lỗ rất nhỏ, phải tinh ý lắm mới nhận ra.
Chưa kể anh rể dạo gần đây tỏ ra rất thân mật với tôi, còn cố tình đụng vào chân tay, mới đầu tôi chẳng để ý, cứ vô tư nghĩ anh em thân thiết thì thế, nhưng sau vụ nhà tắm, tôi bắt đầu chột dạ.
Tôi thật sự thấy hoang mang lắm, không biết nên làm thế nào bây giờ nữa, sống chung chắc chắn không ổn rồi, nhưng nên kiếm lý do nào để ra ngoài. Hơn nữa, nếu bản chất anh rể thật sự không đứng đắn, liệu chị gái tôi có hạnh phúc, anh ra ngoài có đi bồ bịch gì không. Tôi bối rối quá, xin hãy cho tôi lời khuyên với.

Ly hôn được gần 1 năm tôi thấy sung sướng vô cùng

Biết ly hôn sung sướng thế này, tôi đã bỏ chồng từ 5 năm trước
Ly hôn được gần 1 năm, tôi thấy sung sướng vô cùng, biết thế này tôi đã sớm bỏ chồng lâu rồi.
Tôi và chồng yêu nhau sau 3 tháng quen biết, thời gian ngắn chẳng hiểu nhau, yêu cũng không nhiều, tôi cưới vì bố anh yếu nên anh cứ giục cưới. Thấy anh công việc ổn định, tính tình chín chắn nên gật đầu đồng ý, ai ngờ đâu, tôi đã quá vội vàng để rồi ân hận.


Chồng tôi là người gia trưởng, bảo thủ, với anh mọi thứ trong nhà đều do anh quyết, tôi không có tiếng nói cũng chẳng có quyền tham gia.
Chồng tôi không biết thông cảm, dù hai đứa đi làm như nhau, nhưng về đến nhà anh khểnh chân xem ti vi thì tôi đầu tắt mặt tối cơm nước, dọn dẹp. Ngay cả khi tôi bầu bí sinh con, tôi cũng chẳng được nghỉ ngơi gì.
Đẻ xong tôi xuống sắc kinh khủng, chồng cứ luôn miệng chê bai tôi này nọ, mồm chê vợ, nhưng thật sự từ lúc tôi đẻ cho tới khi con 3 tuổi, anh chưa bao giờ thức nổi 1 đêm phụ tôi chăm con, kể cả mẹ hay con ốm đau bệnh tật.
Rồi tôi phát hiện chồng có bồ, anh trăng hoa hết người này đến người khác, tôi đau lòng vô cùng.
Nghĩ đi nghĩ lại, từ hồi về làm dâu nhà anh tôi gánh gồng không biết bao nhiêu việc, từ nhà cửa, nội ngoại đến chăm sóc bố mẹ anh, vậy mà anh đối với tôi thật như người ở.
Cứ như thế, vợ chồng cũng nguội lạnh, tôi chán chồng nhưng nghĩ đến bỏ chồng lại không dám, đến tận lần anh đi chơi bời về đánh tôi, đánh cả con, lúc ấy như giọt nước tràn ly, tôi viết đơn và đưa con về ngoại.

Vợ chồng tôi ra tòa, thời gian đầu cũng khó khăn lắm, nhưng sau đó tôi nhận ra mình thoải mái tinh thần hơn rất nhiều vì không phải lo nghĩ chuyện chồng chơi bời, bồ bịch, cũng chẳng phải cãi vã ai. Tôi cũng bắt đầu làm đẹp trở lại, mua sắm nhiều hơn, ra ngoài gặp gỡ bạn bè. Cuộc sống như được tưới một cơn mưa rào, quét sạch những bụi bẩn buồn bã trước đây. Gần 30 năm sống trên đời, tôi thấy ly hôn là quyết định đúng đắn nhất của mình.
Nhiều lúc nghĩ lại, sớm biết ly hôn sung sướng và tự tại thế này, tôi đã sớm quyết từ lâu lắm rồi.

Mỗi ngày mẹ chồng bê lên phòng cho tôi 3 bữa cơm

Con dâu ở cữ chứng kiến cảnh khó tin của mẹ chồng
Mỗi ngày mẹ chồng bê lên phòng cho tôi 3 bữa cơm. Mỗi bữa, ngoài bát cơm ú ụ, chỉ có mấy miếng thịt mặn với đĩa rau luộc thì chẳng còn thứ gì khác.
Các bạn ạ, nếu có thời gian quay trở lại, có lẽ tôi sẽ không bao giờ chọn về quê sinh con để mẹ chồng phải trông con cho tôi. Bởi bà vất vả vì con cháu nhưng công sức thu lại thì chằng được bao nhiêu mà có khi vợ chồng lại mang tiếng oan.


Số là, tôi với chồng cưới nhau được 2 năm trước. Khoảng 1 năm đầu chúng tôi thuê nhà trọ sống và làm việc ở thành phố, tuy có đôi lúc vất vả nhưng thi thoảng vẫn đón bố mẹ chồng lên thăm chơi.
Thời gian ở trọ tuy vất vả nhưng lại là thiên đường, chồng tôi thường xuyên về nhà, 2 vợ chồng sống rất thoải mái vui vẻ, đầy đủ tiện nghi, chồng cũng yêu thương và quan tâm tôi hơn, tôi cũng hay về bố mẹ đẻ chơi nhiều hơn hơn.
Rồi tôi có bầu nên chồng bảo xin bố mẹ chồng dọn về để sau này đẻ xong còn nhờ ông bà chăm sóc và trông cháu cho, với lại anh là con trai duy nhất, dù thế nào cũng phải có nghĩa vụ với bố mẹ sau này. Tôi cũng suy nghĩ như vậy nên theo chồng về. Lúc về và biết tin tôi có bầu ông bà rất vui vẻ, vợ chồng tôi lúc đó cũng tính bán hết đồ đạc ở nhà thuê đi mang tiền về đưa cho bố mẹ chồng.
Khi về ở rồi mới biết mẹ chồng hay soi tôi rồi đi kể với bạn bè, so sánh với con dâu nhà người khác thế này thế kia, nấu ăn thì bố chồng thích một kiểu mẹ chồng thích kiểu khác. Nhiều khi tôi rất mệt mỏi nhưng vẫn cố chiều theo sở thích của từng người, một món ăn có khi phải làm 2 lần, thế mà dường như chẳng bao giờ bố mẹ chồng hiểu cho tấm lòng của tôi, không thương tôi ít ra cũng thương cho đứa cháu tôi đang mang trong bụng chứ.
Những ngày ở cữ, phải nói rằng cuộc sống của tôi chẳng khác gì như ở địa ngục. Mẹ chồng tôi khó tính nhưng trái lại bà lại có tính hay ăn vụng đồ của con dâu.
Mỗi ngày mẹ chồng bê lên phòng cho tôi 3 bữa cơm. Mỗi bữa, ngoài bát cơm ú ụ, chỉ có mấy miếng thịt mặn với đĩa rau luộc thì chẳng còn thứ gì khác. Bao nhiêu thức ăn bổ dưỡng chồng mua cho tôi mẹ chồng đều “dòm ngó”hết và ít lâu lại “không cánh mà bay”.
Có lần, đồng nghiệp cũ của tôi gửi nào bánh nào sữa thăm tặng, bà đều lấy ra ăn rồi còn dè bỉu chê họ không biết cách mua. Những hộp thức ăn ngon mẹ đẻ tôi gửi, mẹ chồng tôi đều bảo kiêng, bảo đừng vì cái miệng mà sau này khổ thân, khổ người khác rồi bà dành phần ăn hết.
Hết thức ăn cho tôi, mẹ chồng lại ăn “xén” của con trai tôi. Đến những muỗng sữa dành riêng cho bé, mẹ chồng cũng không bỏ qua. Chưa được vài ngày, hộp sữa đã bị vơi nguyên nửa. Trước mặt gia đình và họ hàng, mang tiếng là thương dâu, thương con cháu, mẹ lại có những hành động khó hiểu, khó có thể chấp nhận được.
Khi con tôi được tháng thứ 3 thì mẹ đẻ tôi sang chơi. Thấy bà thông gia mang đồ ăn, chẳng kịp chờ ai mời mọc mẹ chồng tôi đã sà vào ăn lấy ăn để. Mồm nhai, tay gắp liên hồi khiến tôi vô cùng ái ngại.

Chồng tôi có càu nhàu với bà thì bà quay sang bực bội lại với tôi rồi bảo nhỏ nhen, ích kỷ, tham ăn.
Tôi thật sự đang bó cả tay lẫn chân, không biết phải làm sao. Về ở cữ mà phải nhìn thấy cái nết ăn vụng của mẹ chồng xấu vậy thì không thể chấp nhận được. Nếu mẹ chồng cứ tiếp tục thế này không biết tôi có tiếp tục sống được nữa hay không? Chỉ biết càng ngày bà càng quá quắt và điều đó thực sự làm tôi lo lắng trong việc ở cùng nhà với bà.

Hường thấy cuộc sống gia đình lúc nào cũng ngột ngạt

Đẩy vợ con ra ở riêng để tiện đường ‘đi đêm’ với người tình
Hóa ra việc đồng ý ra ở riêng và kế hoạch để mẹ con cô ra ở trước chỉ là một mưu đồ của Thắng mà thôi.
Mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu khiến Hường thấy cuộc sống gia đình lúc nào cũng ngột ngạt, bí bách. Nhiều lần cô nhỏ nhẹ bàn với chồng, xin bố mẹ cho vợ chồng cô được ra ở riêng. Tạm thời ban đầu cứ thuê nhà đã, sau này dần dần tích góp rồi mua nhà sau. Nhưng Thắng đều không đồng ý. Anh nói, anh là con trai 1, ra ở riêng thì còn ra thể thống gì. Rồi thì có mâu thuẫn gì mà không thể điều hòa, bảo cô chịu khó nhịn mẹ anh một chút là êm xuôi ngay thôi.


Thế nhưng hôm vừa rồi, khi Hường đang rầu rĩ vì vừa bị mẹ chồng trách mắng thậm tệ chỉ vì một chuyện cỏn con chẳng đáng gì, thì Thắng bỗng đề nghị: “Em muốn ra ở riêng cũng được, nhưng em với con ra trước đi, anh ở lại với bố mẹ thêm một thời gian, thuyết phục ông bà để ông bà xuôi xuôi đã, chứ giờ mà cả vợ chồng con cái đi luôn thì ông bà sốc quá lại từ mặt vợ chồng mình luôn mất!”.
Hường như không tin vào tai mình. Chồng cô thế lại đồng ý ra ở riêng, thậm chí còn tự nhận vai trò đứng mũi chịu sào thuyết phục bố mẹ chồng , sẵn sàng đứng ra đấu tranh với ông bà. Cô mừng rơi nước mắt. Chắc hẳn Thắng đã thấu hiểu cho nỗi khó xử của vợ rồi. Thực lòng cô nghĩ, ra ở riêng có khi lại còn tốt hơn cho mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu , giữ lại những gì tốt đẹp về nhau trước khi mọi chuyện không còn sức cứu vãn.

Vợ chồng Hường bàn bạc, thuê một phòng trọ gần công ty Hường để mẹ con cô ở cho cô đi làm được thuận tiện. Thắng sẽ ở lại bên nhà, rảnh 1,2 ngày lại sang thăm mẹ con cô. Khi nào bố mẹ chồng cô đỡ giận hơn thì anh sẽ chuyển sang ở hẳn với vợ con. Ngày Hường chuyển đi, mẹ chồng cô không thèm nói với cô lời nào. Thắng nắm tay vợ an ủi: “Em cứ sang phòng trọ đi, mọi chuyện ở đây đã có anh lo!”. Hường cảm động vô cùng, cảm giác có chồng đứng ra chở che, bảo vệ và cáng đáng thật hạnh phúc làm sao
Thế nhưng cả tháng đầu Hường chuyển ra ngoài, Thắng đến thăm vợ con được đúng 2 lần, mỗi lần ngồi một tí lại nhanh nhanh chóng chóng muốn ra về. Hường cũng nhiều lần hỏi han, lúc thì Thắng bảo mẹ vẫn giận lắm, anh phải ở nhà để xoa dịu mẹ. Rồi lúc thì anh viện lí do công viện bận rộn, không ngẩng mặt lên được. Những cuộc gọi, tin nhắn hỏi thăm cũng thưa thớt. Hường muốn mang con sang nhà chơi với bà nội thì Thắng chối đây đẩy, bảo bà hiện tại không muốn nhìn mặt cô đâu, cơn giận vẫn còn ngút trời, để một thời gian nữa đã.
Mặc dù trong lòng buồn và hụt hẫng, nhưng Hường vẫn tự nhủ, thôi cố gắng vượt qua quãng thời gian này, khi nào Thắng sang đây ở với mẹ con cô thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi mà. Những ngày tháng chỉ có 2 mẹ con thui thủi với nhau, cô cũng chẳng mảy may nghi ngờ lí do thật sự đằng sau sự lạnh nhạt và bận bịu của chồng, bởi cô tin Thắng sẽ không làm điều gì khiến cô tổn thương cả.

Nhưng một cuộc gọi từ chính đồng nghiệp của Thắng vào hơn 2 tháng sau đã khiến Hường té ngửa. “Em ơi, dạo này em không ở nhà à?”, anh chàng bất ngờ luôn. “Ơ, vâng. Em với con ra ngoài ở riêng trước, mấy bữa nữa anh Thắng sẽ ra sau. Sao anh biết thế ạ?”, hỏi thì hỏi thế nhưng trong bụng Hường đã nghĩ, có lẽ Thắng kể với anh ta. Nào ngờ câu tiếp theo của anh chàng khiến Hường như nghe như sét đánh ngang tai: “Anh đoán thôi. Vì dạo này chồng em ăn ở như vợ chồng với một em gái ở công ty mà chẳng thấy em ý kiến gì, nên anh nghĩ em không có ở nhà mới không biết đến, chứ cả công ty anh ai chả biết rồi!”.

Hường đờ người nhìn chiếc điện thoại đã ngắt kết nối từ bao giờ trên tay, không hiểu tư vị trong lòng mình bây giờ là gì. Cô chẳng quan tâm anh ta gọi điện báo cho cô vì mục đích gì, trong đầu cô xâu chuỗi lại nhiều tình tiết, Hường nhận định anh ta nói không hề vô lí chút nào. Hơn nữa, muốn biết thực hư chẳng phải chuyện cũng đơn giản thôi sao.
Ngày hôm sau, Hường xin nghỉ làm 1 ngày tới công ty chồng, đóng vai thám tử theo dõi Thắng. Buổi trưa tan làm, Hường chẳng khó để thấy chồng mình đèo một em gái, 2 người ôm eo rất tình tứ phóng về phòng trọ của em gái ấy để nghỉ trưa. Hường lên tận nơi và bắt gặp tại trận. Thắng chẳng còn gì để chối cãi nữa, đành thừa nhận tất cả.
Hóa ra việc đồng ý ra ở riêng và kế hoạch để mẹ con cô ra ở trước chỉ là một mưu đồ của Thắng mà thôi. Trước đó, anh ta đã qua lại với người tình ít lâu nhưng Hường không phát hiện ra, và để thoải mái ăn ở bên người tình không vướng bận vợ con, Thắng đã nghĩ ra màn kịch ấy. Từ hôm cô và con chuyển ra, là anh ta cũng đâu có ở nhà, mà tót đến ở với nhân tình ngay rồi. Báo hại cho bố mẹ anh ta vẫn nghĩ anh ta đang cãi mẹ để ở cùng vợ con, còn Hường thì yên tâm chồng mình đang ở nhà khuyên nhủ mẹ!
Với người chồng mưu mô, xảo trá và bội bạc như thế, cô phải làm sao để tiếp tục cuộc hôn nhân này đây?

Tôi sẽ nổi điên lên khi bị vợ xúc phạm một cách tàn nhẫn

Để chồng ngủ với cô gái khác là sai lầm lớn của người phụ nữ thất bại
Nếu tôi là chồng bạn, tôi sẽ nổi điên lên khi bị vợ xúc phạm một cách tàn nhẫn như thế.
Hôm qua, lang thang trên mạng thì tôi vô tình đọc được bài viết “Chính tôi đã yêu cầu chồng mình ngủ với người phụ nữ khác!” của bạn N.B. Đọc xong, tôi chỉ có thể thốt lên hai từ: “điên rồ”.


Tôi hiểu, bạn đang trải qua giai đoạn khó khăn nhưng rất hạnh phúc mà bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn trải qua: mang thai. Bạn sẽ phải đối mặt với những cơn nghén, những cảm xúc không tên lấn áp khiến bạn trở nên nhạy cảm hơn… Và đặc biệt là sự thay đổi lớn trong nhu cầu sinh lý.
Nhưng những điều đó không phải là nguyên do chính dẫn đến “cách sáng tạo nhất” như bạn nói. Tôi nghĩ, nguyên nhân chính là do bạn đã thất bại trong việc tìm lối thoát cho bản thân, cho cuộc hôn nhân này.
Nếu lấy lý do mang thai, lệ thuộc tài chính ra để quyết định phải cho chồng ngủ với người phụ nữ khác, thì tôi nghĩ đàn ông trên trái đất này đều ngoại tình hết rồi. Còn những người phụ nữ chẳng qua cũng chỉ là công cụ tình dục cho họ. Một khi không đáp ứng được nữa, họ “được quyền” đi tìm người khác. Không biết bạn nghĩ sao, nhưng nếu tôi là chồng bạn, tôi sẽ nổi điên lên khi bị vợ xúc phạm một cách tàn nhẫn như thế.

Được mang trong mình một sinh linh mới là điều hết sức thiêng liêng. Nhưng đừng lấy điều thiêng liêng ấy để che lấp, biện hộ cho suy nghĩ lệch lạc của bản thân.

Hình như, tôi thấy bạn quá chú trọng chuyện tình dục trong hôn nhân. Tôi thừa nhận nó quan trọng, nhưng không phải là tất cả. Rõ ràng, có những đôi vợ chồng sống bên nhau hạnh phúc cả đời mà không cần chuyện đó. Hôn nhân được xây dựng trên nền tảng tình yêu, sự tôn trọng, chăm sóc, bảo vệ nhau. Tình dục chỉ là một viên gạch trong nền tảng đó thôi.
Tôi thấy bạn cũng may mắn khi chồng bạn không đồng ý giải pháp điên rồ của bạn. Bạn có thể nói cứng rằng đó là giải pháp cuối cùng để bảo vệ mối quan hệ vợ chồng. Nhưng tôi nghĩ đó là cách nhanh nhất giết chết cuộc hôn nhân của bạn.
Giả sử chồng bạn đồng ý. Anh ấy đi chơi gái, hoặc tệ hơn là bao nuôi tình nhân bên ngoài. Nhìn chồng mình tình tứ, đụng chạm thể xác với người đàn bà khác, liệu bạn có đủ bao dung để tha thứ, để chấp nhận. Hay lúc đó, bạn lại điên cuồng ghen tuông, rồi trách móc, khóc lóc than trách?

Chồng bạn thản nhiên “Do em bảo anh đi mà”. Bạn sẽ như thế nào? Vô hình chung, bạn tự gieo đau khổ, sự dằn vặt cho bản thân bạn. Đó là chưa kể, đau buồn và tuyệt vọng sẽ khiến bạn dễ bị trầm cảm sau sinh, có khả năng làm bản thân và con bị nguy hiểm.
Có thể bạn sẽ cho rằng tôi phiến diện, chẳng hiểu gì về chồng bạn mà dám lớn tiếng. Bạn được quyền khẳng định chồng mình yêu mình thế nào, chăm sóc mình chu đáo ra sao. Bạn cũng được quyền tự hào nói chồng bạn sẽ không bao giờ phản bội bạn như thế, chỉ là anh ấy cần giải quyết nhu cầu mà thôi. Anh ấy sẽ không bao giờ hết yêu bạn
Xin thưa, tình dục có thể dẫn đến tình yêu. Chẳng phải hai bạn yêu nhau cũng nhờ tình dục hay sao. Chẳng gì đảm bảo sự chung thủy trong trái tim đàn ông hết.
Nếu chồng bạn thật sự đồng ý giải pháp của bạn, tôi nghĩ bạn cũng nên suy nghĩ lại về sự bền vững của cuộc hôn nhân này. Một người chồng yêu vợ, trân trọng vợ, sẽ không bao giờ để người đàn bà khác chen chân vào cuộc hôn nhân mà họ cố gắng bồi đắp, giữ gìn.
Tôi biết, bạn có cái lý để quyết định như vậy. Nhưng dù thế nào, đây cũng không phải giải pháp tối ưu. Bạn hãy yêu thương chồng, cố gắng bày tỏ những điều mình suy nghĩ với chồng. nếu anh ấy yêu bạn, tôi tin anh ấy sẽ lắng nghe và chia sẻ. Vợ chồng không bao giờ được để tồn tại một kẻ thứ ba. Một người vợ để người đàn bà khác chen vào cuộc hôn nhân của họ, thì họ đã là người thất bại rồi.
Trên đây là ý kiến cá nhân của tôi, mong mọi người đóng góp và cho ý kiến.