Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

Tôi luôn sống trong sự sợ hãi đến một ngày nào đó

Đau khổ khi thấy vợ vẫn mơn mởn sức xuân
Tôi luôn sống trong sự sợ hãi đến một ngày nào đó, sẽ bị vợ mình "cắm sừng".
Tôi năm nay 50 tuổi, cũng có thể nói là người đàn ông thành đạt khi đã gây dựng cho mình một sự nghiệp vững chắc. Năm 2009, tôi quen người vợ hiện tại của mình, lúc đó, cô ấy vừa tốt nghiệp đại học và đi làm chưa lâu.

  Xem them: bao hanh tu lanh hitachi ha noi  , sửa chữa tủ lạnh hitachi

      Sĩ diện đàn ông nổi lên không kiềm chế được tôi đã tát vợ


Vợ tôi là người có nhan sắc hơn người, xinh đẹp, quyến rũ, đầy sức sống. Ban đầu tôi chơi thân với chị họ cô ấy và lần đầu tiên gặp nhau, tôi đã bị tiếng sét ái tình đánh gục.

Tôi từng hỏi cô ấy rằng, tôi lớn tuổi như thế sao cô ấy bằng lòng yêu tôi? Hay vì tôi là người có tiền? Cô ấy đã trả lời rất thành khẩn rằng: "Đương nhiên là do anh có thực lực kinh tế nên em chọn anh nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Điều khiến em cảm thấy muốn lấy anh nhất là cảm giác an toàn khi bên anh. Hy vọng anh sẽ là người dẫn đường cho em trong cuộc đời này".

Chúng tôi quen và yêu nhau chưa đầy nửa năm thì tổ chức đám cưới. Cuối năm 2010, chúng tôi vô cùng hạnh phúc đón bé trai chào đời. Tôi cũng thuyết phục cô ấy ở nhà trông con. Thứ nhất một mình tôi thoải mái nuôi được hai mẹ con sống đầy đủ. Thứ hai, con còn quá nhỏ nên cần người chăm sóc. Tuy lúc đầu cô ấy phản đối nhưng cuối cùng cũng đồng ý nghỉ việc ở nhà chăm con.

Khoảng thời gian 6 năm cũng trôi đi như thoi, con tôi bắt đầu đi học lớp 1. Ba chúng tôi đã từng có những khoảng thời gian êm đềm, ngọt ngào và đầy hạnh phúc.

Nửa năm nay cô ấy đi làm trở lại. Tôi cũng cảm thấy mâu thuẫn và khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng gay gắt. Tôi công nhận vì tuổi tác nên sức khỏe của tôi không tốt. Ngoài việc khó mà có thể cho cô ấy sự sĩ diện về một người chồng có ngoại hình trẻ trung thì tệ hơn nữa, trong đời sống vợ chồng, tôi cũng thường xuyên cảm thấy đuối sức. Chính cô ấy cũng nhiều lần tỏ rõ sự bất mãn đối với tôi. Chúng tôi từng cùng nhau đến bệnh viên khám và nhờ tư vấn nhưng hiệu quả cũng không được cải thiện là bao.

Tôi trở nên dễ tiêu cực. Bất kể là chuyện ăn uống ngủ nghỉ hay làm việc đều cảm thấy chán nản và đa nghi. Có lúc, chỉ  đi công tác 2, 3 ngày mà trong lòng lúc nào cũng cảm thấy không yên tâm. Ngày nào tôi cũng gọi điện về nhà 7,8 lần khiến cô ấy cáu gắt.

Cuối tuần trước, tôi vô tình phát hiện ra một đoạn chat trong máy của cô ấy với một bạn trai cùng lớp thời trung học. Họ nói chuyện với nhau rất tình cảm. Thậm chí, anh chàng kia còn gợi ý rõ ràng chuyện  “quan hệ” với nhau để tìm cảm giác mới nhưng tôi không thấy vợ tôi đáp lại.

Đọc cả câu chuyện của họ, tôi thấy quá nhiều vấn đề. Giờ đây, lúc nào tôi cũng cảm thấy hậm hực, ấm ức và buồn phiền. Nhưng tôi không thể để cô ấy phát hiện ra tâm trạng của mình nếu không sẽ càng bất lợi cho bản thân.

Những lúc nghĩ lại về những gì đã trải qua, tôi ân hận vô cùng. Cũng vì thời trai trẻ mải mê kiếm tiền, không có điều kiện tiếp xúc nhiều với phụ nữ, đến quá nửa cuộc đời đã có tích lũy về tiền bạc, tôi lại lấy cô vợ trẻ đẹp khiến không ít người ngưỡng mộ và ghen tỵ với tôi. Họ thường nói sau lưng tôi rằng: "Trâu già mà thích gặm cỏ non".

Nhưng đúng là sức khỏe của tôi không tốt, lực bất tòng tâm trong khi đó cô ấy vẫn mơn mởn hừng hực sức xuân. Tôi sống trong lo sợ sẽ bị cắm sừng lúc nào không hay.

Giờ tự dưng tôi lại cảm thấy vô cùng hối hận vì đã lấy vợ đẹp. Tôi cũng không biết mình đã làm đúng hay sai? Càng không biết làm thế nào để thoát ra khỏi tình trạng này!

Sẽ có một ngày, tôi phải rời xa cô ấy trước để về thế giới khác. Lúc đó cô ấy vẫn còn quá trẻ, chắc chắn sẽ có người đàn ông khác thay tôi. Chỉ nghĩ đến đây, tôi đã không chịu đựng được vì sự mất mát này! Liệu tôi có ích kỷ quá không?

Sĩ diện đàn ông nổi lên không kiềm chế được tôi đã tát vợ

Vợ tôi cười nhạt và văng tục rồi mỉa mai khi chồng phá sản
Sĩ diện đàn ông nổi lên, không kiềm chế được, tôi đã tát vợ. Đây là lần đầu tiên, nhưng tôi không nghĩ nó sẽ là lần cuối cùng nếu vợ tôi không thay đổi
Tôi từng có một tuổi thơ đau khổ dữ dội. Mẹ tôi thường xuyên bị bố tôi đánh mỗi khi không vừa ý. Nhà thì nghèo, nhưng bố luôn tìm cách bán đồ đạc để mua rượu uống.

       Mẹ vợ đến nhà tôi vào buồng chuẩn bị quần áo


Thấy mẹ khổ, lại bị hành hạ tinh thần nên tôi vừa thương mẹ, vừa giận bố hơn. Tôi cũng tự nhủ sau này nếu có vợ, tôi sẽ đối tốt với cô ấy, không để cô ấy phải khóc như mẹ tôi.

Tốt nghiệp đại học loại ưu, tôi nhanh chóng xin được việc làm ở thành phố. Với năng lực của mình, tôi được đề bạt lên vị trí trưởng phòng chỉ sau ba năm làm việc. Ngay sau đó, tôi nhận hướng dẫn cho một cô bé mới ra trường, đang làm thực tập sinh ở công ty.

Càng tiếp xúc, tôi càng yêu mến cô bé ấy hơn. Kết thúc đợt thực tập cũng là lúc chúng tôi chính thức yêu nhau. Tôi chiều chuộng người yêu hết mực. Cái gì cô ấy thích, tôi luôn tìm cách mua tặng. Mỗi tối, tôi đều đưa đón cô ấy đi ăn, đi chơi. Ngày lễ, sinh nhật, tôi cũng tổ chức, rồi tặng quà.

Sau gần 3 năm yêu nhau, chúng tôi tổ chức đám cưới. Lúc này, tôi cũng đang gấp rút cùng bạn thành lập công ty riêng. Vì bận bịu chuyện công ty nên tôi không có nhiều thời gian dành cho vợ mới cưới. Cô ấy khóc lóc, trách tôi thay đổi mà không hề cảm thông cho công việc, những khó khăn tôi đang phải trải qua. Áp lực việc duy trì ổn định công ty, về nhà lại gặp cảnh nhăn nhó của vợ, khiến tôi lúc nào cũng mệt mỏi, chán nản.

Khi biết vợ có thai, tôi cố gắng thu xếp công việc để ở bên cô ấy nhiều nhất. Cuối tuần, tôi đưa vợ đi chơi thư giãn, việc nhà tôi cũng thuê giúp việc làm, để vợ được nghỉ ngơi. Thậm chí, mỗi tối, tôi đều đem bô vào tận phòng, sáng mai đi đổ cho cô ấy khỏi đi tiểu xa, mất giấc ngủ.

Thế mà vợ tôi vẫn không hài lòng. Suốt ngày, cô ấy than thở, nhăn nhó đủ chuyện, dù là nhỏ nhất. Tôi biết mang bầu tính khí thay đổi nên cũng nín nhịn cho qua.

Sinh con xong, vợ tôi đòi đi làm lại cho bằng được. Rồi cô ấy suốt ngày son phấn, nước hoa thơm phức, váy ngắn áo hở như thời con gái. Con trai tôi giao hoàn toàn cho người giúp việc lo. Bản thân tôi cũng bận công việc nhiều nên vợ chồng cứ xa nhau dần.

Khi vợ tôi ngày càng thăng tiến thì công ty tôi liên tục gặp khó khăn. Cuối cùng, chúng tôi chống đỡ không nổi nên bị phá sản, phải bán hết tài sản công ty, rút hết tiết kiệm và vay mượn khắp nơi để trả lương tháng cuối cho nhân viên, lãi ngân hàng.

Suốt cả tháng, tôi ăn ngủ không yên và ở lại luôn công ty để hoàn tất mọi việc. Trở về nhà, tôi chẳng biết mình nên bắt đầu lại từ đâu. Tôi giờ thành kẻ trắng tay.

Vậy mà, vợ tôi gần như không quan tâm gì đến chồng. Cô ấy vẫn đi làm, đi bar, thỉnh thoảng thì gọi điện hỏi tôi vay tiền xong chưa, chỉ vậy thôi.

Từ khi thất nghiệp, trở thành kẻ ăn bám, tôi càng nhận ra bản chất thật của vợ mình.

Hàng ngày, tôi quay cuồng với đống công việc nhà và thằng bé. Vợ tôi chẳng thèm ngó ngàng đến. Đêm, cô ấy đi chơi tới hơn 11 giờ mới về.

Chán nản, tôi lên tiếng thì cô ấy to giọng mắng lại: “Anh nhìn xem, anh giờ ra cái gì. Phá sản, tiền không, công ty không, việc làm không? Anh đang dùng tiền của tôi đấy, đừng có mà lên mặt”.

Tức điên trước sự ngang ngược của vợ, nhưng sợ ảnh hưởng đến con nên tôi lại im, lại nhịn nhục. Cho đến khi tận mắt thấy vợ vào nhà nghỉ cùng một người đàn ông đầu hói, tôi mới nổi điên thật sự.

Tối đó, tôi đưa những tấm ảnh chụp cô ấy với gã đàn ông kia. Tôi hét lên sao cô có thể làm trò mèo mả gà đồng đó. Vợ tôi chỉ cười nhạt: “Tôi làm vậy là để có tiền nuôi cha con anh đó. Khi nào anh được như ngày xưa thì tôi không làm đ… nữa”.

Câu trả lời cùng thái độ của vợ khiến tôi không kiềm chế được. Tôi đã tát vợ một cái thật mạnh. Đây là lần đầu tiên tôi đánh vợ nhưng sẽ không phải lần cuối cùng nếu vợ không thay đổi.

Từ hôm đó đến nay, chúng tôi không nhìn mặt nhau nữa. Tôi cũng đang rải hồ sơ khắp nơi để xin việc mới. Khi nào có việc, ổn định, tôi sẽ ly hôn để vợ sáng mắt ra.

Mẹ vợ đến nhà tôi vào buồng chuẩn bị quần áo

Mẹ vợ đến nhà tôi vào buồng vợ chồng tôi ...bắt vợ tôi đi
Mẹ vợ đến nhà tôi vào buồng chuẩn bị quần áo của vợ rồi cùng em trai vợ đưa vợ về nhà mẹ ở. Nói là đưa lên vài hôm cho khuây khỏa.
Nhưng kết quả là mẹ để vợ tôi ở đó từ 22 tháng 11 năm 2013 đến tận 06 tháng 1 năm 2014 mới cho về.

      Có thể mọi người nghĩ lý do chia tay của tôi là dở hơi 


Trong thời gian ở trên nhà mẹ, không một lần vợ gọi điện về nhà, mẹ vợ và cả họ hàng nội ngoại nhà vợ đều biết nhưng không ai có ý kiến gì.
Tôi gọi điện cho vợ cũng khó. Nhắn tin thì phải nhắn tới 2 hay 3 tin, mà phải nói tức thì vợ tôi mới trả lời.
Tôi tưởng ngần ấy thời gian ở đó vợ tôi hiểu ra nhiều điều, họ hàng và bố mẹ vợ phân tích cho nhiều điều. Nhưng chắc không có ai nói gì thì phải, vì từ hôm về đến nay thì tôi không thấy vợ tôi chuyển biến gì cả. Mà cảm giác như cô ấy nhìn tôi và gia đình với con mắt kiểu như không thèm chấp và coi như là vợ tôi bỏ qua cho tôi và gia đình tôi vậy.

Lần đó chúng tôi có xích mích một chút. Vợ tôi kể cho mẹ và được mẹ đưa đi mặc dù bố mẹ tôi không cho đi và xin để cho gia đình giải quyết xong rồi cho đi. Vì bố mẹ tôi cũng chưa biết chuyện gì xảy ra với 2 vợ chồng tôi bố, mẹ và cả anh chị tôi xin mẹ vợ tôi thư thả vài hôm để ở nhà hỏi xem và giải quyết với 2 vợ chồng tôi đã.

Nhất định mẹ vợ không nghe và làm lùm tum hết lên rồi bắt vợ tôi phải đi.

Rồi bố mẹ vợ tôi cũng không hỏi tôi xem tại làm sao mà vợ chồng xích mích... Tôi cứ thế im luôn và nghe vợ tôi nói thôi cho đến tận hôm vợ tôi về đến nay vẫn thế.

Tôi nên làm và sống thế nào đây? Các bạn và các mẹ hãy giúp tôi với. Tôi đang chán nản lắm rồi, hầu như không làm việc gì nên hồn cả mà chỉ thấy mệt mỏi và chán chường.

Có thể mọi người nghĩ lý do chia tay của tôi là dở hơi

Chia tay chồng sắp cưới sau ngày về quê ăn giỗ, một mình vừa khóc vừa rửa 15 mâm bát
Có thể mọi người nghĩ lý do chia tay của tôi là dở hơi nhưng tôi là người có cá tính khá mạnh mẽ, muốn mọi thứ công bằng, không chấp nhận chuyện vì tôi là dâu nên tôi phải làm hết. Thực ra, việc về quê rửa bát chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi, trước đó, tôi đã có nhiều điều bất mãn.

Xem thêm: trung tam bao hanh tu lanh hitachi tai ha noi , sửa tủ lạnh hitachi tại hà nội

      Tình yêu tôi chỉ dám giấu kín vì anh chưa hề bày tỏ tình cảm


Tôi vừa chia tay người yêu sau 3 năm mặn nồng, thậm chí còn tính sang năm sẽ cưới. Buồn đương nhiên là buồn nhưng tôi cũng thấy may vì đã xảy ra sự vụ “về quê ăn cỗ” để đường ai nấy đi trước khi kết hôn, nếu không sau này chung một nhà rồi thì ly hôn còn rắc rối hơn.
Để xem tính tình hai đứa có hợp nhau không, từ một năm trước, chúng tôi đã dọn về sống thử. Người yêu tôi khá lười, gia trưởng, mặc định chuyện nấu nướng, giặt giũ, lau dọn nhà là việc của tôi. Tất nhiên tôi không đồng ý. Suốt một năm qua, tôi đã “uốn nắn” được anh cùng san sẻ việc nhà với mình: tôi nấu cơm thì anh rửa bát, tôi giặt quần áo thì anh sẽ phơi...mọi chuyện đều làm cùng nhau, cuộc sống ổn, tôi cảm thấy mình có thể kết hôn và sống hạnh phúc với anh.

Tuy nhiên, đó mới chỉ là từ phía người yêu còn phía gia đình anh, mọi người thậm chí còn phong kiến hơn. Vì thế, khi về nhà anh, không bao giờ anh dám vào bếp giúp tôi nấu nướng hay phụ rửa bát vì sợ bố mẹ quát. Tôi không trách gì người yêu, nói cứ để tôi làm hết cũng được. Nhưng càng nín nhịn, càng thấy bố mẹ anh lấn tới. Dù sau này tôi sẽ là dâu con nhưng hiện tại, tôi vẫn chỉ là khách thôi, thế mà có chuyện gì mẹ anh cũng gọi điện bảo tôi làm. Hôm thì gọi đèo bác đi thăm người ốm, hôm thì sang dọn nhà hộ vì bác đau lưng (2 cô con gái lớn tướng khỏe mạnh thì không bảo dọn lại gọi cho tôi?), hôm lại bảo tôi đưa đi khám bệnh...Nhưng tất cả không gì “sánh” bằng đợt về quê vừa rồi.

Bố người yêu là con trưởng nên phải lo mọi đám giỗ chạp trong họ. Hôm đó là giỗ cụ, tất cả họ hàng đều đến, lại có cả hàng xóm. Tổng số mâm cỗ là 15 mâm. Tôi và người yêu về trước một ngày. Hôm sau tôi phải dậy từ 3h sáng để đi chợ. Nhà có việc, dậy sớm một chút cũng không sao, tôi hoàn toàn không bực bội gì. Khi nấu nướng cũng có vài cô bác giúp nhưng khi ăn uống xong xuôi thì tất cả mọi người tản về hết.

Lúc này, trong nhà chỉ còn 2 cô em gái của người yêu tôi và 1 cô em họ. Bọn nhỏ đều đang học đại học, tức là đều đã lớn, đã có ý thức nhưng không đứa nào ra phụ tôi rửa bát. Bố mẹ anh cũng không có ý kiến gì, người yêu tôi thì càng không (anh đặc biệt sợ bố mẹ). Vì nhà ở quê nên vẫn dùng nước giếng, 15 mâm cỗ la liệt bát đĩa, tôi vừa phải bơm nước vừa rửa giữa trưa trời nắng. Rửa được vãn một nửa, tôi nhắn tin cho người yêu: “Anh bảo mấy đứa ra giúp em”, anh trả lời ok nhưng mãi chẳng thấy đâu

Rửa bát từ 1h chiều mà mãi đến 3h hơn, tôi mới xong xuôi mọi việc. Vừa mệt vừa tức, tôi trốn trong nhà vệ sinh khóc một trận rồi quyết định kết thúc tình yêu này. Người yêu tôi chỉ có lỗi rất nhỏ thôi, có thể bỏ qua được nhưng sống trong gia đình chồng phong kiến như vậy thì tôi không chịu được. Một năm nhà anh có 15 cái giỗ, đám nào như thế này thì tôi sống sao nổi.

Tôi thấy bố mẹ anh có suy nghĩ quá cổ hủ, bắt con dâu phải lo hết mọi việc trong nhà. Tôi đi lấy chồng chứ có phải đi làm ôsin đâu? Tôi không chấp nhận được điều này nên chia tay. Anh cũng không níu kéo nhiều, bảo: “Anh thấy em không hợp với nhà anh thật”. Đúng là buồn tê tái.

Tôi viết câu chuyện của mình để nhắn nhủ các chị em, đừng lấy chồng gia trưởng, phong kiến các chị em nhé, nỗi bất hạnh cả đời đó. Hãy cẩn trọng trong việc chọn chồng!

Tình yêu tôi chỉ dám giấu kín vì anh chưa hề bày tỏ tình cảm

Về quê ăn cưới, tôi choáng nặng với cảnh chồng “dạy” em dâu cách động phòng
Và chân tôi thực sự đứng không vững nữa khi anh đáp lại cái ôm của em dâu bằng một nụ hôn đắm đuối. Giờ thì tôi mới hiểu sự thực về những biểu hiện lạ của anh.

      Lần đầu tiên tôi không đạp chồng xuống nền nhà


Tôi và anh quen biết nhau cũng đã được chừng nửa năm. Anh tốt nghiệp đại học xong thì về quê xin việc vì muốn sống gần bố mẹ. Nhưng đáng tiếc, ở quê lại không có đất trọng dụng người tài như anh. Anh đành phải khăn gói trở lại Hà Nội. Và tôi thầm nghĩ, chuyện gì cũng có nguyên do của nó cả. Đó là sự sắp đặt của số phận.Vì nếu anh không quay trở lại cái nơi phồn hoa này thì chắc gì tôi đã gặp được anh và yêu anh.

Tình yêu tôi chỉ dám giấu kín vì anh chưa hề bày tỏ tình cảm với tôi. Cả hai khi đi cạnh nhau đều dành cho nhau những cử chỉ thân mật, những ánh mắt tình cảm. Nhưng hình như còn thiếu một chút gì đó để cả hai đến với nhau. Hay nói chính xác hơn, anh đang đợi chờ điều gì đó thì phải.

Rồi vào một ngày nắng đẹp, hạnh phúc vỡ òa, tôi bật khóc nức nở khi anh đột ngột ngỏ lời yêu. Với 25 năm cuộc đời thì đó là ngày tôi cảm thấy hạnh phúc nhất. Đưa anh về ra mắt, bố mẹ tôi ưng lòng anh lắm. Giục giã đám cưới luôn. Gia đình anh thì ở xa nên tôi mới có điều kiện về hai lần trước khi đám cưới được tổ chức. Dù như vậy tôi vẫn có thể hình dung được mọi người trong nhà anh cũng như tôi, mong đợi đám cưới này như thế nào. Trong nhà anh còn một cậu em trai kém anh hai tuổi nữa. Cậu chàng này còn vui vẻ thông báo rằng sau khi anh cưới sẽ nối gót theo anh vì cô gái mà cậu chàng theo đuổi đã nhận lời yêu cậu. Niềm vui nối tiếp niềm vui, không khí nhà chồng tôi còn hơn cả ngày Tết.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi diễn ra khá êm đềm. Ngoại trừ việc nhiều lúc tôi thấy anh cứ ngẩn ngơ, thẫn thờ nhìn như đang mong nhớ điều gì đấy. Tôi nghĩ con người ai cũng có những cảm xúc riêng cần được tôn trọng, miễn sao anh chân thành và chung thủy với tôi là được rồi.
Chúng tôi vừa kỉ niệm ngày cưới được 1 năm thì em trai chồng tôi báo tin sẽ tổ chức đám cưới. Cứ ngỡ cậu chàng nói đùa ai ngờ lại thành thật. Tôi cũng thầm mừng cho cậu ấy. Công việc của hai vợ chồng đều rất bận rộn nên gần sát ngày cưới chúng tôi mới sắp xếp để về được. Cũng may mà lễ ăn hỏi với lễ đón dâu sát ngày nhau nên mọi thứ cũng tiện lợi hơn.
Bận rộn giúp cậu em chồng nên tôi chẳng có thời gian mà để ý tới thái độ lạ lùng của anh. Cho tới ngày đón em dâu về, tôi thấy anh lén lau giọt nước mắt rơi vội. Thấy ánh mắt khó hiểu của tôi thì anh chỉ giải thích rằng do anh quá xúc động. Ngày vui thế này, xúc động cũng là điều dễ hiểu nhưng không biết vì sao, tôi vẫn thấy trong lòng băn khoăn lắm. Tối hôm ấy, bận giúp mẹ chồng kiểm kê đồ đạc thêu và vài khoản thu chi nên tôi gần như chẳng có thời gian mà để ý đến anh. Còn em trai chồng tôi, thì bị chuốc rượu nằm say khướt trong phòng. Em dâu thì còn bận chăm sóc chồng. Mãi tới 10 giờ tôi mới đi tìm anh được. Nhưng lạ lùng thật, căn nhà cũng không rộng lắm mà tìm mãi không thấy anh đâu. Cho đến khi đi ngang phòng em dâu:
Anh thực sự đã quên hết ân tình của chúng mình rồi hay sao? – Đó là giọng em dâu tôi
- Anh không quên nhưng anh… Đã có vợ rồi! – Anh ấp úng
- Em không tin anh đã quên em. Anh đã có vợ rồi chắc có kinh nghiệm, anh có thể dạy em cách động phòng được không? Em chỉ muốn làm em trai anh hài lòng thôi! – Cô em dâu chỉ tay vào ông chồng đang bất tỉnh của mình
- Anh… Anh… – Anh vẫn tiếp tục ấp úng
- Anh nhớ em ư? – Em dâu tôi ôm chầm lấy anh
Và chân tôi thực sự đứng không vững nữa khi anh đáp lại cái ôm của em dâu bằng một nụ hôn đắm đuối. Giờ thì tôi mới hiểu sự thực về những biểu hiện lạ của anh. Chẳng qua là vì anh và em dâu đã từng yêu nhau trước đó nhưng là tình yêu thầm kín nên chẳng một ai biết. Và giờ, lửa gần rơm thì… Nó khiến tôi đau đớn, tôi không đủ can đảm xông vào, tôi chỉ dám đánh động để họ không tiếp tục chuyện thô bỉ ấy bằng cách đập mạnh tay vào cửa.
Bỏ chạy với hai hàng nước mắt. Tất cả mọi hy vọng, hạnh phúc trong tôi đã đổ vỡ hết rồi. Tiếp sau phải làm sao và đối mặt với mọi chuyện phũ phàng thế nào đây?

Lần đầu tiên tôi không đạp chồng xuống nền nhà

Anh phải nằm cùng, em ngủ mới yên’
Đêm hôm ấy, lần đầu tiên tôi không đạp chồng xuống nền nhà. Tôi rủ chồng “Lên nằm với em!” Chồng cười hì hì, sợ nóng em, khó ngủ. Tôi cười: “Không, từ nay anh đừng nằm dưới nền nhà ấy nữa
Anh nói với tôi rằng anh rất thích tôi. Tôi hỏi anh: “vì sao thích”, anh cười, vì tôi điên điên, ở tôi có cái gì đấy làm anh nhớ lắm. Những lần hẹn hò, anh khen tôi nhiều. Anh bảo, anh thích cái cách đứng choãi chân, ưỡn ngực, nghênh đầu trong lúc hai tay đút túi quần của tôi, như thể tôi thách thức cho cả thế giới này sụp đổ. Anh bảo, anh thích cái cách nhướng mày hất hàm lên ra vẻ rất “bề trên” của tôi mọi khi có người gọi “N ơi”, nhưng ngay sau đó là cái giọng nói lấy hơi từ bụng ngọt và rất sâu sẽ cất lên “gì đấy”, làm cho bất cứ ý định nổi nóng nào trước đó sẽ tan ngay như bong bóng xà phòng. Anh nhận xét có vẻ rất “chuyên sâu”, rằng tôi chao chát, đôi lúc láo toét nhưng sâu sắc! Tôi rất thích được khen “sâu sắc”.

           1 tuần sau khi chồng tôi lên chức anh bảo tôi về quê


Trong khi chồng tôi thì chưa từng nói những lời ấy bao giờ. Ngày biết tôi có bầu, tôi hỏi có cưới không, anh gật đầu là cưới. Rồi thủng thẳng, có lần anh bảo: “Cưới rồi thì bớt hưởng ứng mấy trò nông nổi đi cho nhà cửa yên lành”. Thấy chồng kỳ cạch sửa lại ngôi nhà cũ anh vẫn ở suốt một thời độc thân, tôi đòi gạch nền xanh, anh mua về gạch xám, bảo tôi lười lau nhà, màu ấy là hợp lý. Tôi thích có nền nhà tắm trơn láng mộng mơ thì anh tặc lưỡi: “Hậu đậu như em phải có gạch sần sùi, chứ bầu bí thế, ngã oành oạch ra lại khổ con anh”. Tôi nằm đọc thơ, chồng ôm tôi vào lòng, tưởng chồng hưởng ứng, tôi cố đọc thêm mấy câu tình tứ nữa thì chồng ngáy khò khò.

Chồng thậm chí không cho tôi giữ tiền. Anh bảo, tôi có năng khiếu tiêu tiền bẩm sinh, nên anh chỉ đưa 2/3 lương, số còn lại gửi tiết kiệm đứng tên tôi đàng hoàng, nhưng thẻ thì anh giữ, và số điện thoại báo tin tài khoản biến động là số của chồng. Tôi ấm ức nói chồng keo kiệt, chồng lờ tịt. Vài tháng tôi đòi đổi điện thoại mới một lần, chồng bảo tôi đi làm thêm mà kiếm. Không làm được thì dùng máy cũ. Tôi kêu chẳng đủ váy đi làm, chồng lấy bút dạ, đánh số lên những tấm bìa bé bé rồi ghim vào từng bộ tôi treo trong tủ, hất hàm hỏi tôi: “Biết đọc không?”. Tôi rửa bát, có lần bỏ quên thỏi son trong ống đũa, sáng ra đứng khóc lóc trước bàn trang điểm, bắt chồng tìm. Thường xuyên trong tình trạng không nhớ vứt điện thoại ở đâu, chồng phải nháy máy vào cho chuông kêu inh ỏi. Chồng tôi ngán ngẩm kết luận hơn một lần rằng: “Sao em có thể sống kiểu cẩu thả bừa bãi, bê tha thế đến ba chục năm trời”. Chồng hay chê bai nên tôi hay dỗi. Đêm, tôi thường đạp “lão” xuống nền nhà, ôm con nằm khểnh trên giường. Gần sáng “lão” mò lên, rúc vào, cười “hì hì” như hâm, tôi lại cay cú, cắn cho chảy máu. Được cái, dù đau nghiến cả răng nhưng cũng chưa tát vợ bao giờ, quá lắm chỉ la lên, nấc cục vì đau rồi lại đè vợ ra hôn hít.

Mấy người họ hàng của chồng tôi ở quê ra khám bệnh, ăn ở tại nhà tôi cả tháng liền, thay quần áo ra cho máy giặt nhà tôi quay sà sã. Nói chuyện ồn ào, ngồi gác chân lên ghế, lấy dao hoa quả trên bàn nước cạy khóe móng chân móng tay rồi lại gọt táo xoèn xoẹt mời nhau ăn. Thấy con tôi thì xông vào ôm ấp thơm thít bằng những cái miệng sặc sụa thuốc lào. Tôi nhăn nhó quay đi, chồng nhìn tôi, mặt nghiêm trang lại: “Em cần phải tỏ thái độ đến vậy cơ à?”.
Đến lúc đó thì chính thức là tôi thấy nản với chồng. Ở công ty có người mỗi lần đi qua cửa phòng đều ngoái lại ngắm tôi. Mỗi lần vào thang máy đều ý nhị lùi lại gần tôi một chút. Mỗi lần chuyển tài liệu cho tôi đều chạm vào vai. Nhắn những tin nhắn vì công việc đều đặt dấu chấm than (!) ở cuối. Đêm tổng kết công ty, tôi hát, ăn mặc sexy hơn hẳn bộ đồng phục mọi ngày, người ấy bảo, chưa từng nhìn tôi hấp dẫn thế bao giờ... Một lần, công việc ngập đầu, tôi ở lại đến khuya, chồng không một cuộc gọi hỏi gì đến vợ. Tôi xong việc lúc 22h, không ngờ người ấy cũng ở lại văn phòng. Email của tôi gửi sang đã thấy phản hồi ngay, tôi mở cửa sổ Skype, rủ “sang đây với em”. Anh nhắn lại: “5 phút nữa, mở cửa phòng em nhé!”

Mấy tháng liền, tôi có anh bên cạnh. Những nụ hôn dồn dập trong thang máy. Những email công việc chứa một vài thông tin ám hiệu chỉ hai người hiểu với nhau. Những cuộc gọi nghe rất bình thường nhưng cúp máy là tôi biết rõ anh đang đợi. Tôi điên cuồng với anh. Tôi dồn dập cùng anh. Tôi cuồng nộ vì anh. Tôi liên tục ở lại văn phòng vì lí do “công việc”. Chồng tôi yên lặng. Những buổi sáng sớm, chồng “mò lên”, tôi cũng không hưởng ứng gì. Anh cho tôi đủ rồi, tôi không còn hứng thú với chồng. Cho đến buổi chiều, anh hẹn tôi về sớm, đến một khách sạn vùng ngoại ô.

Tôi đến, anh đợi sẵn. Lại như mọi khi, chúng tôi lao vào nhau quên đất quên trời. Anh tán tụng tôi đủ lời mây gió. Tôi bỗng chốc tò mò về vợ anh. Tôi hỏi, cô ấy là người ra sao. Tôi tưởng tượng ra, như muôn vàn lần trước tôi kể về chồng tôi bằng những tính từ chán nản như là: khô khan, cộc lốc, lì lợm... thì bây giờ, để đền đáp lại, anh sẽ kể về vợ anh như là: đoảng lắm, già lắm, kém cỏi lắm... Không ngờ, anh hào hứng: “Vợ anh đẹp nhất khoa, hồi ấy đang học mà phải cưới anh là chịu đủ thiệt thòi. Nếu không cưới còn đi du học ấy. Giờ chị kinh doanh thành đạt lắm, chị đẹp mà giỏi lắm”... Tôi nóng mặt lên, hờn dỗi: “Thế sao anh còn ngủ với tôi?”. Anh cười nhẹ, cười như thể biết thừa tôi đau khổ thế nào mà không thèm chấp: “Thì đã bảo mà, em đơn giản, hay hay, em lại sẵn sàng nữa, anh chiều”...

Tôi ắp ứ, giọt nước tràn lên mắt, nghèn nghẹn hỏi lại cho chắc chắn: “Anh có yêu em không”. Anh cười phá lên: “Yêu làm sao được, em điên à? Mình chỉ làm tình được thôi”...
Tôi bỏ chạy khỏi anh ngay buổi chiều hôm ấy. Trở về nhà thấy chồng ru con ngủ, trên bếp là nồi canh đang sôi ùng ục. Thấy tôi thất thểu về nhà, chồng cũng chẳng để ý, chỉ giục tôi vào bếp tắt hộ nồi canh. Tối ấy ngồi ăn cơm, chồng bảo: “Dạo này em bận à, về muộn suốt, con nhớ mẹ, cứ lèo nhèo mãi... Ơ, anh nấu khó ăn à? Thôi em chịu khó ăn đi, còn bế con cho anh với, nó mong mẹ quá, anh rửa bát...”
Đêm hôm ấy, lần đầu tiên tôi không đạp chồng xuống nền nhà. Tôi rủ chồng “Lên nằm với em!” Chồng cười hì hì, sợ nóng em, khó ngủ. Tôi cười: “Không, từ nay anh đừng nằm dưới nền nhà ấy nữa, anh phải nằm cùng, em mới ngủ yên”..

1 tuần sau khi chồng tôi lên chức anh bảo tôi về quê

Còng lưng nuôi chồng thất nghiệp suốt 7 năm và đây là cách anh trả ơn tôi sau khi...
1 tuần sau khi chồng tôi lên chức, anh bảo tôi về quê, mua bánh trái về thắp hương cho các cụ. Tôi nghe lời chồng mang cả đứa con 3 tuổi của mình theo. Đến khi trở lại nhà, tôi thấy căn nhà đã khóa im ỉm.

          Tin tưởng 1 người đàn ông sống ở thủ đô hào nhoáng


Tôi vẫn còn nhớ như in những tháng ngày đó, lúc đó Đạt về nhà với gương mặt buồn như đưa đám, anh bảo anh đã bị sa thải. Công ty anh làm 3 năm nay bỗng dưng giảm biên chế và Đạt bị liệt vào danh sách đó. Bỗng dưng thành kẻ thất nghiệp, Đạt đâm ra cáu gắt và thường xuyên lê la uống rượu với mấy anh hàng xóm. Tôi hiểu chồng chán đời nên không cằn nhằn gì cả, chỉ động viên anh cố gắng tìm công việc khác để thay thế vì tôi biết Đạt là một người có chuyên môn.

Thế nhưng dường như vận may không mỉm cười với chồng tôi. Rải hồ sơ xin việc suốt 1 năm trời mà không có công ty nào gọi anh cả. Lúc đầu Đạt còn siêng năng, đi theo mấy anh hàng xóm làm khuân vác kiếm thêm tiền nhưng sau này, anh lại kêu chán rồi ở nhà.

Từ khi chồng ở nhà, tôi phải đầu tắt mặt tối làm thêm đủ việc để lấy tiền lo cho cả gia đình. Từ rửa bát, quét dọn, làm ô sin theo giờ, đi quét rác, may vá… việc gì tôi cũng làm cả. Năm đầu khi thất nghiệp, chồng tôi còn kiên nhẫn rải hồ sơ xin việc nhưng đến những năm sau đó, anh không thèm làm gì nữa. Tôi đi làm, Đạt ở nhà lo việc nội trợ, dần dần, anh ngại tiếp xúc với bên ngoài, cứ bảo anh đi xin việc là Đạt lại thoái thác.
Cứ như thế, tôi cáng đáng gia đình suốt 7 năm trời, chồng tôi hết chán nản lại than vắn thở dài, anh bảo rằng do anh tài giỏi nên bị người ta dìm chứ không phải vì công ty phải giảm biên chế như người ta nói. Tôi ròng rã 7 năm trời đi làm đủ mọi ngành nghề, từ một người phụ nữ cũng ưa nhìn, giờ tôi già đanh, tay chân xấu xí, gương mặt toàn tàn nhang. Nhưng niềm vui của tôi là ít nhất vẫn luôn được nghe những lời cảm ơn của chồng.
Có lẽ ông trời cũng thương nên hết năm thứ 7, Đạt bỗng dưng được nhận vào một công ty in ấn, quảng cáo. Ngày đầu Đạt đi làm, anh rất hứng khởi. Tôi thấy chồng mình vậy cũng vui. Tôi nghĩ ít tiền cũng được điều cốt yếu là chồng tôi vui vẻ, có tinh thần trở lại.
Từ hôm Đạt đi làm, khi nào về nhà anh cũng vào phòng riêng đóng cửa lại rồi làm việc quần quật trong đó đến sáng. Tôi thương chồng lắm, có khi tôi thấy anh ngủ gục bên bàn làm việc mà nước mắt cứ chảy. Xét cho cùng những tháng ngày khổ cực của vợ chồng tôi đã hết, giờ đây tôi tin rằng cuộc sống của chúng tôi sẽ tốt hơn.
Sau 2 năm, chồng tôi được để bạt lên làm giám đốc. Tôi vui mừng tột độ vì sự cố gắng của anh đã được đền đáp. Những tưởng từ đó cuộc sống gia đình của tôi sẽ được cải thiện nhưng đó chỉ là suy nghĩ của tôi mà thôi.

1 tuần sau khi chồng tôi lên chức, anh bảo tôi về quê, mua bánh trái về thắp hương cho các cụ. Tôi nghe lời chồng mang cả đứa con 3 tuổi của mình theo. Đến khi trở lại nhà, tôi thấy căn nhà đã khóa im ỉm. Hỏi ra mới biết chồng tôi đã bán nhà cho người khác. Tôi điếng người, vì chuyện hệ trọng như vậy mà chồng tôi không nói với tôi câu nào cả. Tôi gọi điện cho chồng thì anh không nghe máy.
Tôi gửi con sang nhà hàng xóm rồi tất tả đến công ty của anh. Và rồi một cảnh không thể nào tin nổi đã xảy ra trước mắt tôi.
Ở cửa công ty, anh mở cửa ô tô cho một cô gái xinh như mộng, chân dài, da trắng bước vào. Tôi chạy lại lắp bắp:
- Anh ơi, sao lại bán nhà đi thế? Giờ nhà mình ở đâu anh?
- Anh mua nhà khác rồi, mà em chưa nhận được đơn ly hôn anh gửi về quê à? Sao giờ lại mò lên?
- Ly hôn ư? Sao lại ly hôn?
Giàu đổi
Tôi chết điếng, tôi lao tới túm lấy áo chồng, anh hất tay tôi ra rồi đẩy tôi ngã dúi dụi xuống đường. Tôi gào lên:
- Thế những nhọc nhằn tôi trải qua mấy năm trời để nuôi anh khi anh thất nghiệp không hề có ý nghĩa với anh sao?
- Nó có ý nghĩa với cô không có nghĩa là nó có ý nghĩa với tôi. Cô ngu thì cô chịu.
Nói xong, anh vào ô tô lái xe đi mất, chỉ còn tôi nằm dưới đất, ôm nỗi cay đắng vì bị phản bội chỉ trong nháy mắt sau hàng năm trời còng lưng nuôi chồng.

Tin tưởng 1 người đàn ông sống ở thủ đô hào nhoáng

Cô vợ quê mùa nhếch nhác mặc váy cô dâu đến dự đám cưới của gã chồng phản bội và...
Tin tưởng 1 người đàn ông sống ở thủ đô hào nhoáng, đặt niềm tin đấy hoàn toàn cho đến tận ngày anh ta phản bội chị trắng trợn, cưới hẳn vợ mới chị mới tin đây là điều chị phải trải qua
Chị quen biết anh ở cái vùng quê nghèo. Cả hai sinh ra rồi lớn lên bên cạnh nhau rồi dần quen với việc có nhau và yêu thương nhau như thế. Chị cùng anh cùng học chung cấp 3, cùng họ chung trên thủ đô đó. 4 năm trên thủ đô, anh chị vẫn quan tâm nhau, vẫn dành tình cảm cho nhau như ngày ban đầu.

Xem them: sua tu lanh hitachi tai ha noi ,  trung tâm bo hành t lnh hitachi hà ni

             Số vàng mẹ chồng vừa trao là vàng giả


Nhưng rồi ra trường cũng là khi suy nghĩ của cả hai bắt đầu thay đổi. Chị là người phụ nữ truyền thống, chị muốn quay trở về vùng quê nghèo khó để dạy học cho những đứa trẻ. Chị muốn ở bên gia đình, chăm lo cho gia đình. Nhưng rồi anh thì lại khác, anh muốn ở lại thủ đô này lập nghiệp. Có lẽ vì anh là đàn ông, làm đấng nam nhi nên điều anh quan tâm là 1 sự nghiệp trước khi tiến đến 1 đám cưới.

Anh vẫn cưới chị, vẫn làm đám cưới. Nhưng cái đám cưới đơn giản đến độ chị còn chẳng có cơ hội để mặc áo cô dâu. Anh chị chỉ làm mâm cơm mời hai bên gia đình, họ hàng thân thiết đến dự thay cho 1 đám cưới như người ta. Nhưng rồi yêu thương nên chị vẫn gật đầu chấp nhận. Chị và anh làm vợ chồng nhưng cũng bắt đầu ở xa nhau từ ngày đó. Anh chị vẫn chưa kịp đăng kí kết hôn chỉ vì anh bận.

Chị ở lại vùng quê nghèo, dạy từng con chữ cho học sinh. Còn anh ở nơi phố thị phồn hoa vẫn chăm chỉ để tìm chỗ đứng cho mình. 1 tháng anh chỉ về thăm chị 1 lần, với chị đấy đã là cả 1 niềm vui. Hàng ngày chị vẫn lên lớp đều đặn rồi về nhà chăm nom nhà cửa, lo cho chu toàn ở gia đình chồng. Ai nhìn vào người ta cũng đều ngưỡng mộ, thậm chí ghen tỵ với bố mẹ chồng chị. Vì chị thật sự là cô con dâu hiền thảo, chị quá tốt đối với bố mẹ chồng.

Anh chị yêu gần, nhưng cưới rồi lại thành xa nhau. Chị vẫn một mực tin tưởng chồng nếu như không có ngày hôm đó, nửa năm sau ngày cưới. Chị lên thành phố thăm anh. Chị tìm đến căn phòng trọ nhỏ ngày chị và anh vẫn ở cùng nhau để báo cho anh tin mừng rằng anh đã sắp trở thành cha rồi. Nhưng nhận ra anh đã chuyển đi từ lúc nào. Chị cảm nhận được, linh tính mách bảo chị rằng anh đã giấu giếm chị điều gì đó. Chị tìm đến cơ quan anh, hỏi thăm được 1 người và giơ bức ảnh của anh lên thì anh ta cho chị 1 câu trả lời khiến chị đứng không vững:

- Chị tìm anh Tuân hả, cái anh giỏi, vừa vào công ty đã chuẩn bị cưới con gái giám đốc.
- Là sao cơ? – chị như không tin vào tai mình hỏi lại lần nữa.
- Anh này là bạn chị à, anh này vào công ty em được chưa đầy nửa năm, số sướng cưới được con gái giám đốc. Sang tuần là cưới rồi. Anh ấy ở trên văn phòng đó, chị có lên theo em không?
- Thôi, tôi có việc phải đi, khi khác tôi đến. Mà cậu cho tôi xin địa chỉ nơi tổ chức cưới được không?
Cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng, có địa chỉ của nơi anh tổ chức đám cưới mà lòng chị quặn thắt. Chị không thể ngờ rằng anh lại có thể thay đổi đến vậy. Tay chị vẫn cầm chiếc que thử thai hai vạch đó mà nước mắt cứ thi nhau rơi xuống.
Chị tìm 1 nhà nghỉ giá rẻ để ở tạm 1 tuần cho đến ngày anh cưới. Chị tìm thuê được 1 chiếc váy cưới cô dâu lộng lẫy, trang điểm xinh đẹp để đến dự đám cưới của anh. Cũng may lần này chị mang theo kha khá tiền nên chị đủ thực hiện ý định của mình.
Đám cưới của anh diễn ra tại 1 nhà hàng sang trọng, chị xách chiếc đuôi váy cô dâu rồi thả xuống đất và điềm tĩnh bước vào lễ đường. Anh đang ở tỏng đó, chiếc nhẫn chưa kịp trao cho cô dâu rơi xuống đất. Chị tiến đến nhẹ nhàng nhặt lên, đeo vào tay cô dâu và tặng luôn cô dâu chiếc que thử thai của mình. Chị nhìn anh cười, còn anh sững sờ nhìn chị không rời. Chị nói:
- Sao ngày vui vậy mà anh không mời em đến? Anh cưới con gái giám đốc nên quên mẹ con em ở nhà hả? Em chưa được làm cô dâu của anh nên cũng mặc váy cưới như người ta. Em cho anh xem con của chúng ta này.
- Anh…
- Hôm nay là ngày cưới của anh, nhưng cô dâu không phải em. Em chỉ đến dự chúc phúc cho anh thôi, anh đừng hoảng hốt như thế.
Chị cười, cười điên dại vì điều mình đang làm. Cô dâu của anh, con gái giám đốc có lẽ đã hiểu chuyện. Cô nàng tát anh 1 cái cháy má rồi khóc nói bố mẹ hủy hôn. Thì tại anh nhẫn tâm, anh cưới 1 mình mà không cho ai biết. Còn cái kết nào đắng hơn khi cả hai người phụ nữ đều rời bỏ anh cùng 1 lúc. Trước khi đi cô ấy vẫn chửi lại anh 1 câu rằng: “Đồ tồi”.
Anh không đáng được tha thứ, không bao giờ đáng nhận được sự tha thứ. Anh kết thúc đám cưới lộng lẫy bằng cái kết tan hoang nhất, sự nghiệp của anh cũng không còn cơ hội tiến lên. Ngày này hình như anh chưa nghĩ đến thì phải. Chị bỏ đi, bỏ lại gã phản bội sau lưng mình dù đang khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh. Chị không ngờ lần đầu được khoác lên mình chiếc váy cô dâu lại đau đớn đến thế.

Số vàng mẹ chồng vừa trao là vàng giả

Ngày cưới mẹ chồng trao cho con dâu 15 cây vàng giả và hành động của cô dâu...
Đám cưới kết thúc, biết số vàng mẹ chồng vừa trao là vàng giả cô con dâu phố đã có 1 hành động bất ngờ khiến cả nhà chồng bật khóc nức nở vì…
Ngày Tấn dẫn Liên về ra mắt, cả nhà ai nấy mừng lắm. Bao nhiêu năm nay lần đầu tiên Tấn đưa bạn gái về nhà chơi, thấy Liên là cô gái khá ngoan, ý tứ nên bà Hồng (mẹ Tấn) vui lắm. Ngồi hỏi chuyện Liên, bà choáng trước những gì Liên nói. Cô bảo mình xuất thân từ 1 gia đình giàu có, bố mẹ đều là dân kinh doanh nên chuyện tiền nong chẳng bao giờ Liên phải lo hết. Ái ngại về gia thế nhà Liên, bà Hồng lại hỏi sao cô có muốn chia tay với Tấn không khi về nhà thấy gia đình bà nghèo, khác 1 trời 1 vực so với gia cảnh nhà Liên thì cô lắc đầu nắm lấy tay bà không cười vào bảo: “Bác đừng quan tâm chuyện đó, cháu không phải đứa con gái tham lam đâu”.

        Anh nghiện “chat sex” và bình luận ảnh khiêu dâm


Sau đợt Liên về nhà Tấn ra mắt đấy, cả 2 bàn tới chuyện kết hôn và đưa nhau về nhà xin bố mẹ 2 bên cho tổ chức đám cưới. Bố mẹ Tấn thì thế nào cũng xong, nhưng trở ngại lớn nhất của cả 2 đó là bố mẹ Liên. Ngày Tấn nắm tay Liên bước vào nhà em xin cưới thì bố mẹ Liên liền nổi giận, đuổi đánh Tấn ra khỏi nhà và cấm 2 đứa qua lại với nhau. Lý do thì chẳng có gì ngoài việc nhà Tấn nghèo hèn thôi, trong khi nhà Liên thì lại giàu nhất gì cái huyện này.

Bị bố mẹ cấm cản, Liên bắt đầu chiến dịch tuyệt thực để ép bố mẹ đồng ý cho mình lấy Tấn. Thấy con gái cứ giam mình trong phòng, 2 hôm không chịu ăn uống bất cứ thứ gì rồi phải nhập viện cấp cứu bố mẹ cô sợ xanh mặt và đành đồng ý với cô con gái bướng bỉnh ngu dại.

Ngày cưới đến, nhà Tấn cũng thuê xe xịn rồi đặt 20 chục triệu tiền thách cưới để đón dâu về. Lúc ấy thấy Tấn, bố mẹ Liên còn quay mặt đi ra vẻ không thèm tiếp chuyện và đứng cạnh những người thấp hèn. Cố gắng nhịn nhục, chịu đựng nửa tiếng Tấn đưa Liên về nhà mình mà buồn nhiều hơn vui. Thấy chồng như thế Liên nhẹ nhàng xin lỗi vì đã khiến chồng phải xấu hổ. Cầm tay Liên, Tấn khóc vì cô đã dám từ bỏ vinh hoa phú quý để về làm vợ 1 người không có gì trong tay như Tấn.

Về nhà trai, ai nấy cũng hết lời ca ngợi sao Liên xinh đẹp và giàu có đến vậy lại chấp nhận cưới 1 kẻ chẳng có gì trong tay hết. Ai cũng bảo Tấn số sướng khi cưới được nhà vợ giàu có, mai này lại được bố mẹ vợ bù trì thì tha hồ mà sung sướng. Nhưng điều ngạc nhiên ở Liên khiến tất cả mọi người có mặt trong đám cưới đều thắc mắc là: Sao bố mẹ Liên giàu thế lại không cho con gái cái gì, nhìn cổ, tay Liên chẳng có món đồ trang sức này nào thế kia ngoài bộ váy cưới khoác lên người.

Đúng lúc đó thì bà Hồng tươi cười, đi lên tay cầm hộp nhỏ tiến lại gần con dâu. Thấy mẹ chồng định trao của hồi môn cho mình, Liên định từ chối nhưng Tấn không cho vợ làm điều ấy. Thấy mẹ chồng mở hộp đó ra ai nấy cũng trầm trồ ngạc nhiên khi bà Hồng trao cho con dâu phố mấy sợi dây chuyền nặng ký. Số vàng đó tính sơ sơ cũng phải 15 cây vàng chứ ít gì.

Tấn và tất cả mọi người không hiểu sao mẹ lấy vàng đâu mà cho con dâu nhiều thế, trong khi nhà ở lụp xụp, cơm chẳng có thức ăn ngon vậy mà hôm nay… Nghĩ đây là tiền dành dụm của mẹ bao năm, Tấn liền kéo vợ ra ôm lấy mẹ mà cảm ơn các kiểu. Trong khoảnh khắc ấy Liên lại khóc mà nhìn mẹ chồng với ánh mắt biết ơn.
Đám cưới vừa tan, Liên mang số vàng mẹ chồng đã cho xuống gửi lại bà. Thấy con dâu có hành động đấy bà Hồng vừa sốc vừa sợ. Bà đoán lẽ nào Liên biết số vàng kia là giả ư? Liệu Liên sẽ phản ứng thế nào đây? Có khi nào Liên giận dữ và nói bà không ra gì rồi bỏ về nhà mẹ đẻ không? Cứ suy nghĩ, đoán như thế nhưng khi Liên cất lời lên khiến cả bố mẹ chồng lẫn chồng bật khóc nức nở.

- Mẹ à, con cảm ơn vì nhã ý của mẹ. Nhưng khi con đã chấp nhận cưới anh Tấn là lúc con không cần gì hết mẹ à. Vì giận con lấy anh Tấn nên bố mẹ con cũng chẳng có con bất cứ thứ gì hết. Nhưng mẹ thì khác, mẹ sợ con quê mặt, sợ con tủi thân nên đã mua vàng giả để trao cho con. Lúc cầm sợi dây ấy lên là con đã biết vàng thật hay giả rồi mẹ ạ. Thứ con cần ở gia đình mình là tình cảm, tình yêu thương thực sự con vốn thiếu thốn. Thế nên dù mẹ không cho, hay nhà mình có nghèo đến mấy con vẫn vui khi là vợ anh Tấn, là con dâu của bố mẹ. Tiền không mua được tình người, người tình người lại có thể làm ra tất cả mẹ ạ.

Ôm lấy đứa con dâu phố hiểu chuyện, biết phải trái mà bà Hồng khóc hết nước mắt. Bà không ngờ Liên lại có hành động đáng nể như thế. Có lẽ nhà bà không giàu có, quyền quý như người ta nhưng tình thương và quan tâm con cái thì không bao giờ thiếu. Vì với bà Liên giờ là con gái chứ không phải là con dâu của bà nữa. Thật may mắn cho gia đình bà khi có Liên là con dâu.

Anh nghiện “chat sex” và bình luận ảnh khiêu dâm

Vợ trẻ cao tay ‘trị’ chồng nghiện… ‘chat sex’
Tôi không bao giờ nghĩ người chồng hiền lành của mình lại nghiện thứ “bệnh hoạn” như vậy. Anh nghiện “chat sex” và bình luận ảnh khiêu dâm. Thế nhưng, tôi cũng chẳng phải vừa nên đã cho chồng một bài học
Tôi quen chồng được gần 3 năm thì chúng tôi đi đến kết hôn. Nhớ ngày đầu chính thức làm vợ chồng, anh đã không ngần ngại mà xắn tay áo giúp vợ dọn dẹp nhà cửa dù hôn lễ vừa xong anh uống khá nhiều rượu nên cũng mệt. Tôi, tay quệt mồ hôi trên trán và người thì rã rời nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc. Nhìn anh, tôi mơ tưởng tương lai sẽ mãi màu hồng như thế.

            Vợ cho rằng mua nhà là chuyện sau này


Đúng như mẹ chồng tôi từng đi xem thầy, hai vợ chồng tôi hơi khắc khẩu, nhưng chuyện chăn gối thì khá hòa hợp. Vợ chồng trẻ nên chúng tôi quấn quýt nhau không rời. Sau kỳ nghỉ trăng mật, tình cảm càng thêm mặn nồng. Chúng tôi quyết định hoãn có con một năm để vợ chồng ổn định thêm về mặt kinh tế, mặt khác cũng có thời gian dành cho nhau nhiều hơn.
Công ty nhận thêm nhiều hợp đồng mới. Là nhân viên vốn được sếp tin tưởng nên tôi được giao khá nhiều việc, thế nên đêm về, tôi chỉ thèm được gần chồng, cảm giác có anh chia sẻ tinh thần giúp tôi thăng hoa trong công việc hơn rất nhiều.

Nói về chồng tôi, anh là một kỹ sư xây dựng nhưng công việc không phải đi xa nhiều. Anh nhận dự án và làm việc chủ yếu trên máy tính nên chuyện thức đêm hôm là bình thường. Đó cũng là nguyên nhân dẫn đến những cãi vã của vợ chồng tôi ngày một thường xuyên hơn. Thu nhập của anh và tôi đều khá nên tôi cũng không cần anh phải lao động quá sức. Mỗi ngày với cả hai đã nhiều áp lực rồi, về nhà là dành cho nhau, quan điểm của tôi là vậy. Thế nhưng, mỗi lần tranh luận anh đều gạt đi và bảo, anh muốn thu nhập cao hơn để sau còn lo cho con.

Tranh cãi không được tôi bèn leo lên giường và đi ngủ dù trong lòng ấm ức vô cùng. Có hôm, nửa đêm tỉnh dậy tôi thấy chồng vẫn hì hụi bên máy tính. Cứ nghĩ anh đang mải làm việc nên tôi cũng kệ.

Hôm đó vào cuối tuần, vợ chồng tôi như thường lệ lại về bố mẹ chồng chơi. Chả là sau hôn nhân bố mẹ chồng có cho chúng tôi ra ở riêng, tất nhiên vẫn gần ông bà để chạy đi chạy lại. Ông bà cũng biết chúng tôi còn trẻ, không thích sống khép nép, phải nhìn trước ngó sau nên để chúng tôi tự do.

Ăn tối xong, chồng tôi ngồi xem bóng đá với bố dưới phòng khách, còn tôi lên phòng ôm máy tính giải quyết nốt đống việc dang dở. Mở máy ra, tôi phát hiện nick skype của chồng vẫn mở, có lẽ do lúc tôi đang nấu cơm anh online mà vẫn chưa thoát ra. Tò mò xem công việc của chồng như thế nào mà bận thế, tôi mở nick chồng ra xem thì thấy đang chat dở với đồng nghiệp. Thế nhưng, đập vào mắt tôi là những dòng chữ mà đến nằm mơ tôi cũng không nghĩ ông chồng “cạy răng không được nửa lời” của mình lại thốt lên được.

Chồng tôi đang chat sex với một đồng nghiệp- thằng em cùng công ty. Trước màn hình là hình ảnh của những cô gái ăn mặc khêu gợi và cả hai tha hồ bình luận những từ ngữ tục tĩu. Tôi chưa hết sốc thì lại đọc đến đoạn thằng em đồng nghiệp của chồng khoe “chiến tích” cưa gái trên mạng và đưa các em lên giường. Chỉ đọc thôi cũng biết là chồng tôi thèm như nó lắm. Điên nhất là "lão" còn xin số zalo của một trong số những đứa mà thằng em kia đã “chén” qua.

Lúc đó, đầu tôi như bốc hỏa. Tính vốn nóng nên tôi chỉ muốn lao xuống băm nát mặt gã chồng lúc nào cũng ra vẻ hiền lành của mình. Nhưng nghĩ lại, giờ phải cho "lão" một bài học nhớ đời vì tôi biết "lão" cũng chưa làm gì quá đáng ngoài ba dòng chát chít này. Tôi di chuột, lưu toàn bộ đoạn chat vào một file word, sau đó thoát tài khoản skype của chồng ra như chưa hề biết chuyện gì rồi mở email cá nhân gửi một bản cho chị chồng, một bản cho bố chồng và một bản cho chồng rồi lên giường đi ngủ. Cả đêm đó tôi trằn trọc không yên.

Sáng hôm sau tôi dậy muộn hơn thường lệ. Mẹ chồng bảo tôi ra ăn sáng nhưng tôi trả lời hững hờ: “Con không ăn, con ra ngoài có tí việc”. Tôi cũng chỉ đi bộ sang nhà bà cô chồng ngay gần đó và ngồi lỳ đến tận trưa không về. Chồng tôi có lẽ đã đọc được email tôi gửi nên gọi tôi liên hồi. Hai máy điện thoại của tôi nóng ran nhưng tôi không bắt máy. Trời thì mưa bay bay khiến lòng tôi càng thêm não nề, nước mắt tôi cứ chảy dài.

Chồng tôi nhắn tin: “Em đang ở đâu thế? Về đi, anh muốn nói chuyện với em”. Tôi vẫn mặc kệ. Đến quá trưa tôi về nhà, không nói gì và ăn cơm bình thường. Mẹ chồng tôi vẫn quen mỗi lần vợ chồng tôi về là nấu cơm cho chúng tôi ăn. Bà thích thế, thích được chăm các con nên tôi cũng để bà làm.

Sau bữa ăn, tôi nhẹ nhàng mời bố mẹ chồng ra nói chuyện. Tôi mở lời trước.

- Hôm nay con muốn nói chuyện với bố mẹ có mặt chồng con ở đây.

- Có chuyện gì mà nghiêm trọng thế? Bố chồng tôi hỏi. Lúc này, chồng tôi cúi gằm mặt, còn tôi thì cảm thấy đau đớn đến tột độ. Tôi chậm rãi nói tiếp:

- Hôm qua con vô tình đọc được đoạn nói chuyện của chồng con và đồng nghiệp trên mạng. Con rất sốc khi phát hiện hai người nói chuyện khá tục tĩu, mang ảnh khiêu dâm ra bình luận. Chồng con còn xin số điện thoại của mấy cô gái (cái này tôi nói quá lên chứ xin có một) mà thằng cu kia đã quan hệ. Con thấy thực sự thất vọng. Nếu là con, con sẽ khuyên can đồng nghiệp, nhưng anh Trung thì không. Anh ấy còn cổ vũ nó và xin số điện thoại, hành động không thể chấp nhận được.

Thấy bố mẹ tôi trợn mắt, chắc cũng sốc không kém tôi đêm trước nên tôi nói tiếp.

- Con không ghen đâu bố mẹ ạ! Con là đứa có ăn có học, được bố mẹ cưới về tử tế, con lại đi ghen với loại đầu đường xó chợ à? Loại đàn bà con gái mà chỉ rủ rê qua mạng đã lên giường được ngay thì chỉ có là gái làm tiền thôi bố mẹ ạ! Con chỉ muốn anh Trung suy nghĩ kỹ về hành động của mình, bởi con không muốn chồng con quan hệ với loại con gái như thế rồi mang bệnh cho bản thân và sau là cho vợ con. Còn con biết, anh ấy chưa làm gì có lỗi với con chứ nếu không con chỉ có nước nhảy từ lầu ba xuống mà chết thôi.

Nói xong, tôi bỏ lên phòng, mặc cho chồng tôi chịu trận nghe bố mẹ sỉ vả, chửi bới. Ngày hôm sau, tôi lại nhắn cho chị chồng: “Bác đã nhận được email của em chưa?”. Chị chồng tôi vào động viên tôi đủ đường. Tôi chỉ đáp: “Bác cũng là phụ nữ, đi lấy chồng chỉ mong có chỗ dựa cho tử tế nên em hy vọng bác hiểu việc này. Còn em, nếu anh Trung không hối cải, em sẽ từ bỏ, dù gì bây giờ cũng chưa ràng buộc gì”.

Chị chồng tôi à ừ vài câu nhưng tôi biết sau đấy chị ý sẽ gọi cho chồng tôi và giáo huấn các kiểu. Dù gì thì chị ý cũng làm dâu nên có phần hiểu và thông cảm cho tôi.

Phần về tôi, sau chuyện họp gia đình đột xuất thì tôi ngủ riêng, không nói không rằng với chồng. Chồng tôi cũng không thức khuya nữa, cứ thấy tôi lên giường là cũng tắt máy tính. Đúng lúc chiến tranh lạnh diễn ra, tôi phát hiện mình có bầu. Tôi nhắn cho cả nhà và cả chồng tôi, kèm lời “đe dọa”: “Anh nghe cho rõ, tôi sẽ nhảy từ lầu ba đấy nhé! Bây giờ không chỉ có tôi mà cả con nữa nghe chưa?”.

Tối hôm đó trở về, bố mẹ chồng, chị chồng tôi kéo nhau sang nhà tôi “dằn mặt” con trai lần nữa, tiếp tục bài giáo huấn triệt để. Trước mặt cả gia đình, chồng tôi xin lỗi và hứa không bao giờ lặp lại sai lầm đó. Bản thân tôi cũng không bao giờ nhắc lại. Một lần là quá đủ để trở thành bài học cho anh rồi.
Giờ thì con trai đã vào lớp 1 và chúng tôi lại chuẩn bị đón tiểu công chúa chào đời trong tháng 11 tới. Câu chuyện năm nào đã rơi vào dĩ vãng và tôi biết, chồng tôi đã sửa sai thực sự để gia đình hạnh phúc như hôm nay.

Vợ cho rằng mua nhà là chuyện sau này

Có hai nhà riêng nhưng vợ chồng tôi vẫn đi ở thuê
Vợ cho rằng mua là chuyện sau này, còn giờ cứ cho thuê lấy tiền sống thoải mái.
Tôi vào Sài Gòn năm 2008, năm nay 37 tuổi, kết hôn năm 2009, hiện có hai con nhỏ, cháu lớn 6 tuổi, cháu nhỏ 3 tuổi.

        Hí hửng xách cặp lồng cháo lên cho vợ ăn giải cảm


Tôi làm giám đốc điều hành của một doanh nghiệp tại Bình Dương, vợ làm giáo viên đã dạy học được 10 năm tại quận Phú Nhuận. Vợ chồng tôi sống ở quận Phú Nhuận, TP HCM, đang đi ở nhờ. Vợ chồng mua được một căn nhà tại quận 12, đang cho thuê phòng trọ, trị giá căn nhà khoảng 1,8 tỷ đồng. Sau đó chúng tôi mua thêm một căn nhà tại Dĩ An, Bình Dương trị giá 1,2 tỷ đồng cũng cho thuê phòng trọ. Tổng tiền thu cho thuê hàng tháng là 10,5 triệu đồng. Ngoài ra tôi còn để trống một mảnh đất 70m tại thị xã Thuận An, dự định sẽ xây căn nhà cấp 4 cho thuê.
Thu nhập của hai vợ chồng hiện tại khoảng 30 triệu, không tính tiền cho thuê nhà. Với thu nhập như trên, vợ chồng chúng tôi có được cuộc sống tạm ổn, ăn tiêu không phải lo nghĩ nhiều, giúp đỡ được phần nào cho gia đình. Để yên tâm, tôi có tham gia thêm bảo hiểm nhân thọ cho cả gia đình, mỗi năm nộp gần 50 triệu. Năm 2017, có lẽ chúng tôi sẽ phải quyết định mua nhà ở ổn định. Tôi nói bán một căn nhà để mua căn hộ chung cư cũ khoảng 1,6 tỷ có hai phòng ngủ, giữ lại một căn nhà và một mảnh đất để dự định xây nhà cho thuê sau này có thêm thu nhập.
Vợ nói nếu không ở nhờ được nữa thì thuê một căn hộ chung cư cũ để ở là được, không mua; vì mua chung cư cũ hoặc mới thì sau này cũng mất giá, mua nhà ở trên phố lại là nhà nhỏ, trong ngõ. Hai vợ chồng còn ít tuổi, phấn đấu thêm đến khi tôi 45 tuổi rồi quyết định, cố gắng xây xong căn nhà cấp 4 cho thuê ở Bình Dương, mua thêm căn nhà hoặc miếng đất nữa, mua ở xa một chút khoảng 800 triệu là được. Vợ cho rằng mua là chuyện sau này, còn giờ cứ cho thuê lấy tiền sống thoải mái, vì ngoài ra hai vợ chồng đều có lương hưu. Bây giờ mua căn hộ 1,6 tỷ cũng chỉ để ở, trong khi căn nhà càng để càng có giá hơn và hàng tháng vẫn có thu nhập thêm từ tiền cho thuê.
Vợ bảo sau này quyết định sẽ đúng hơn, vì hiện nay nhiều gia đình có nhà lớn không ở, cho thuê sau đó lấy tiền đi thuê nhà nhỏ hơn để ở, lấy tiền đó lo cho cuộc sống và nuôi con học trường quốc tế đàng hoàng được. Tôi đã biết mấy gia đình anh em quen là như vậy, họ cho rằng nhà ở không quan trọng, quan trọng là chất lượng cuộc sống, nhà nhỏ cũng không sao, miễn là đầy đủ tiện nghi và cuộc sống thoải mái, không phải lo toan nhiều về kinh tế là tốt nhất. Vậy, với điều kiện của tôi, các anh chị có lời khuyên thế nào là phù hợp? Tôi xin cảm ơn.

Hí hửng xách cặp lồng cháo lên cho vợ ăn giải cảm

Đội mưa đi mua cháo cho vợ, lúc về chứng kiến cảnh gã nào đút “cháo lạ” cho vợ bằng miệng
Hí hửng xách cặp lồng cháo lên cho vợ ăn giải cảm, nhưng vừa hé cửa ra Tú đã chết trân thấy vợ mình được gã nào đó đút món cháo lạ mà quen cho ăn bằng… đường miệng.

Tôi nói với chồng mình về hành động ngang ngược của cô ta


Mấy hôm nay thay đổi thời tiết khiến Hà đổ bệnh. Người thì có 43kg thôi nhưng lúc nào Hà cũng phải làm bạn với thuốc men khiến Tú nhìn vợ mà xót xa. Thấy vợ ốm vặt nhiều, lại đi làm công nhân nên tăng ca suốt Tú khuyên vợ nghỉ ở nhà dưỡng sức 1 thời gian rồi tìm công việc khác. Anh sợ cứ làm việc này chả mấy vợ nhập viện khẩn cấp. Thôi thì anh cố gắng đi làm kiếm tiền nuôi vợ vậy.

Yêu vợ là thế nên hễ cứ ai nói xấu vợ hay bảo Tú chiều vợ quá hóa hư thì anh lại cau mày và lên tiếng bảo vệ mình, anh bảo “vợ mình không bênh thì bênh ai?” khiến ai nấy cũng câm nín và không nói được câu nào hết. Bởi với Tú, Hà là tất cả của anh.Với anh không có gì quan trọng ngoài vợ, không có ai có thể lay chuyển tình yêu của Tú cho cô vợ chân ngắn hết.

Bị chồng cấm cản khuyên nhiều Hà đành xin nghỉ làm ở nhà chăm con và tẩm bổ cho bản thân. Từ ngày nghỉ việc đến giờ Hà lên hẳn 2kg lận, thấy vợ có da có thịt xinh lên hẳn Tú mừng lắm. Anh bảo dù có vất vả thế nào nhưng thấy vợ con khỏe mạnh, vui tươi là anh chịu đựng được hết. Bởi vì anh quan niệm đã là chồng thì phải gánh vác trách nhiệm chăm vợ. Lo cho vợ cuộc sống ấm no, hạnh phúc nhất có thể.

Hôm nay cũng vậy, hơn 8h tối mới đi làm về thấy vợ nằm bẹp trên ga người nóng như hòn than Tú lắc đầu ngán ngẩm. Vợ anh lại ốm rồi, chắc phải sốt đến 39 độ ấy chứ chẳng đùa. Thấy vợ thế, Tú liền đi xuống bếp làm cơm mang lên bón cho vợ anh, nhưng vì ốm miệng đắng khiến Hà vừa ăn được miếng cơm đã nôn thốc nôn tháo hết ra ngoài.

Vợ không ăn cơm được mà chỉ uống sữa khiến Tú cảm thấy lo lắng vô cùng. Định đưa vợ đến viện thì Hà lại từ chối và bảo chỉ cảm xơ xơ thôi, đi viện làm gì cho mệt thêm ra. Chiều vợ, Tú không bắt Hà đi đâu nữa mà chỉ lấy dầu gió đánh cảm cho vợ như mọi lần. Giúp vợ đánh cảm xong cũng hơn 11h đêm, nhìn vợ tái mặt đi vì mệt khiến Tú thấy lo quá. Chỉ mong sao đánh cảm xong vợ khỏe lại và không sốt nữa thì tốt biết mấy.

Đúng như Tú dự liệu, đánh cảm xong Hà ngủ 1 giấc dậy đỡ hơn nhiều. Nhưng vừa ngủ dậy cô đã kêu đói cồn cào và nhờ chồng đi ra ngoài mua cho mình bát cháo về ăn. Thấy vợ kêu thèm cháo, Tú vui lắm anh liền dậy mặc đồ ra ngoài mua luôn nhưng ngờ đâu trời lại vừa đổ cơn mưa rào cũng sấm sét lớn quá. Mặc áo mưa vào Tú quyết tâm đi mua cháo về cho vợ giải cảm, để vợ anh đói thì anh thấy tội lỗi nhiều lắm.

1h đêm bất chấp mưa gió, bão bùng Tú vẫn vượt đường xá xa xôi đến quán cháo đêm ở đầu phố mua cho vợ ăn. May quá, hôm nay trời mưa nên quán còn nhiều cháo nên ông chủ lấy rẻ cho Tú rất nhiều. Xách cặp lồng cháo về nhà, Tú suýt nữa ngã xe vì đường trơn trượt nhưng anh cứ nghĩ đến vợ ở nhà là anh bất chấp tất cả.

Xách được cặp lồng cháo dính hết nước mưa bên ngoài thì Tú cũng ướt nhèm vì mưa lớn. Vào nhà tắm thay vội bộ đồ lên đưa cháo cho vợ, nhưng vừa xách cháo lên Tú đã chết trân khi thấy gã nào đó đang ngồi giường anh đút món cháo lạ mà quen cho vợ bằng miệng. Nói đúng hơn là hắn ta đang hôn vợ anh say đắm và bàn tay kia nhanh chóng cởi quần áo vợ xuống. Đứng hình nhìn vào trong, Tú thấy vợ hình như có vẻ tự nguyện thì phải, gương mặt vợ vẫn còn toát lên vẻ sung sướng hạnh phúc thế kia cơ mà? Lẽ nào vợ nhân chuyện ốm để lừa anh đi mua cháo để nhân tình tới thăm và làm chuyện bỉ ổi này.

Máu ghen trong người nổi lên, Tú không làm chủ được cảm xúc và bình tĩnh được nữa. Cặp lồng cháo vẫn nóng trên tay, Tú hùng hổ lao vào úp hết lên đầu gã kia mà không sợ hãi gì hết. Bất ngờ bị ai đó đổ cháo nóng lên người khiến hắn ta kêu oai oái và buông vội Hà ra rũ hết chỗ cháo trên đầu mà kêu thất thanh. Thấy chồng về sớm hơn dự định, Hà tái mặt không nói được câu gì mà chỉ chảy nước mắt ra vẻ mình vô tội nhìn chồng với ánh mắt cầu khẩn.

Thấy gã cướp vợ kia định chuồn, Tú liền lôi hắn ta ra ngoài đường đánh cho 1 trận thừa sống thiếu chết khiến xóm làng thấy cãi vã đánh nhau liền chạy ra xem. Biết chuyện ai cũng bất bình thay Tú mà khuyên anh nên giải kẻ đồi bại này lên đồn công an để giải quyết. Để kẻ đó cho xóm giếng xử lý hôn Tú lao vào trong nhà tìm vợ.

Thấy vợ đang ngồi co ro góc giường sợ hãi, Tú ném hết quần áo của vợ ra ngoài sân mà đuổi vợ đi ngay lập tức. Bởi với anh, vợ giờ đây không là gì nữa khi Hà đã phản bội anh. Chuyện đã đến nước này thì Tú chẳng còn lưu luyến người vợ lăng loàn nữa. Anh thà mất vợ chứ không chịu để kẻ phản bội sống cùng mình và đâm mình 1 nhát dao chí mạng lần nữa. Đau đấy, nhưng Tú phải làm thôi vì sau chữ yêu là chữ hận mà

Tôi nói với chồng mình về hành động ngang ngược của cô ta

Chúng mình làm chuyện ấy trước mặt cô vợ liệt của anh xem cô ta có nhúc nhích tí nào...
Tôi nói với chồng mình về hành động ngang ngược của cô ta nhưng chồng tôi không tin. Chồng tôi nói với tôi rằng vì giờ tôi đã liệt rồi, không còn khả năng sinh con nữa mà anh lại là con một, kiểu gì gia đình anh cũng bắt anh phải ra ngoài tìm vợ khác

Xem thêm: bảo hành tủ lạnh hitachi hà nộisa t lnh hitachi

        Trên mâm cơm chẳng có gì ngoài 3, 4 miếng thịt mỡ


Trước khi vụ tai nạn đó xảy ra, tôi và chồng chung sống với nhau rất hạnh phúc. Anh thường xuyên đưa đón tôi đi làm, về nhà chúng tôi cùng nhau đi chợ nấu ăn, có chuyện gì anh cũng hỏi ý kiến của tôi. Hôm đó, chồng tôi đến đón muộn, tôi xin đi nhờ xe của một đồng nghiệp về thì bị tai nạn. Vụ tai nạn đó khiến tôi bị liệt nửa người, chồng tôi sau khi lo liệu hết tiền viện phí cho tôi thì mới chì chiết: “Đã bảo ở lại tôi đón rồi, tí tởn đi theo giai làm gì cho bị liệt người?”.

Từ ngày đó, cuộc sống của tôi chỉ gắn liền với chiếc giường và chiếc xe lăn. Tôi mới 30 tuổi, nhìn đôi chân càng ngày càng teo tóp của mình, tôi biết cuộc sống của mình đã kết thúc.
Nhưng chỉ đến khi cái tin chồng tôi có bồ đến tai tôi thì mới khiến tôi suy sụp hoàn toàn. Những tháng ngày đó chỉ có tôi ngồi một mình trong căn nhà 3 tầng, chồng tôi đi vắng từ sáng đến tối, có khi anh đi từ ngày này sang ngày khác. Việc ăn uống, vệ sinh của tôi đã có một cô ô sin làm theo giờ lo liệu. Tôi ngồi nhà tìm một công việc online để làm cho đỡ chán, công việc có thu nhập 3 triệu một tháng, số tiền chẳng thấm tháp gì so với số lương trước kia của tôi nhưng cũng khiến tôi đỡ buồn phần nào.
Từ ngày đó, chúng tôi cũng không nói chuyện nhiều với nhau. Tôi tránh nhắc đến chuyện anh ngoại tình, vì lòng tự trọng và cũng là vì không muốn anh làm tôi buồn thêm nữa. Tôi biết với đôi chân của tôi hiện giờ thì có làm gì cũng sẽ không khác đi được. Nhưng trái ngược với thái độ kín kẽ của tôi và chồng, cô bồ của anh lại rất ngang ngược.

Lần đó, cô ta đến thẳng nhà tôi, lúc đó chồng tôi đi vắng, cô ta bảo với tôi rằng, cái ngữ tật nguyền như tôi thì mau chóng dọn đường sớm cho cô ta tiến vào nhà này. Tôi ngồi trên xe lăn, cô ta đi lại giữa nhà tôi, xem xét hết từng thứ này đến thứ khác rồi bảo tôi rằng, sau khi vào được nhà này, cô ta sẽ thay đổi hết toàn bộ đồ đạc, không để cho dấu vết nào của tôi hiện hữu nữa.
Tôi nói với chồng mình về hành động ngang ngược của cô ta nhưng chồng tôi không tin. Chồng tôi nói với tôi rằng vì giờ tôi đã liệt rồi, không còn khả năng sinh con nữa mà anh lại là con một, kiểu gì gia đình anh cũng bắt anh phải ra ngoài tìm vợ khác. Anh nói Huyền là một cô gái rất tốt, anh chưa bao giờ nghe thấy cô ta nói một từ nào xấu hoặc hành động hỗn hào cả, chắc tại tôi bịa ra chuyện để cho anh ghét Huyền mà thôi.
Tôi điếng người, từ bao giờ chồng tôi đã đi bênh người phụ nữ khác trước mặt tôi thế này? Cô ta thật gớm ghiếc. Từ ngày đó, ngày nào chồng tôi cũng la mắng tôi, anh còn giảm giờ thuê ô sin từ 6 giờ thành 2h chỉ để giúp tôi làm vệ sinh cá nhân. Còn chuyện ăn uống tôi phải tự túc.
Anh cũng vắng nhà nhiều hơn. Tôi nghe nhiều người kể lại rằng anh chiều chuộng cô bồ lắm, cô ta muốn gì cũng được. Tôi biết thân biết phận, đôi khi tôi nghĩ mình nen chết quách đi cho rảnh nợ vì tôi cảm thấy bất lực lắm, nhưng mọi người đều khuyên tôi rằng, chết thì dễ, sống mới khó nên tôi vẫn tiếp tục cố gắng.
Hôm đó chồng tôi ở nhà và cô ta cũng đến chơi. Một lúc sau, cô ta kéo chồng tôi lại rồi nói với anh:
- Chúng mình làm chuyện ấy trước mặt cô vợ liệt của anh xem cô ta có nhúc nhích tí nào không nhé?
Chồng tôi đơ một lúc rồi nhìn thẳng mặt cô ta. Lúc đó nước mắt tôi đã dàn dụa lắm rồi, bỗng chồng tôi rít lên:
- Tôi không ngờ em lại xấu xa đến vậy. Em không thấy cô ấy bị liệt ư? Còn nhúc nhích được cái gì?
- Ơ… Em cứ tưởng anh muốn em làm gì đó để chị ta từ bỏ anh để chúng mình đến với nhau cơ mà.

- Nhưng em không thấy làm như vậy là độc ác ư? Anh yêu em, muốn có con với em là vì trái tim nhân hậu của em chứ không phải vì những lời nói độc ác như vậy.
Cô bồ của chồng tôi cứng đơ người, tôi nghe thấy những lời nói đó thì nước mắt trào ra. Tôi thấy mình giống như một con rối bị họ tung hứng. Chồng tôi làm ra vẻ cao thượng, mắng chửi cô ta nhưng tôi biết, bản thân anh ta cũng chẳng tốt đẹp gì khi bỏ mặc tôi và đi hú hí bên ngoài với cái lý do kiếm con. Tôi nuốt hết những dòng nước mắt mặn chát vào trong, và tôi quyết định rằng mình sẽ buông tha cho chồng, không phải vì tôi cao thượng mà vì tôi thấy rằng nên để cho hai con người giả dối đó sống cùng nhau.