Nhìn vợ cởi váy chờ sẵn trên giường tôi vừa hồi hộp vừa không tin nổi cô ấy lại trở nên bạo dạn như thế. Nhưng rồi khi biết được sự thật tôi đã phải ú ở chết lặng.
Chuyến này anh phải bắt quả tang
Tôi kết hôn đến nay đã được 5 năm, vợ tôi là bạn từ thời đại học. Cô ấy là 1 người phụ nữ tâm lý rất hiếu thảo, đảm đang và cũng giỏi giang trong công việc. Chúng tôi có với nhau 2 cô công chúa vô cùng xinh xắn. Nhiều lần vợ có hỏi tôi: ”Em sinh toàn con gái anh có buồn không?”. Thú thật tôi chưa bao giờ buồn về chuyện đó, con gì cũng là con tôi đều yêu đều quí hết. Tại sao tôi lại buồn chứ khi mà hai cô công chúa lại xinh xắn dễ thương như vậy.
Tôi yêu vợ và cũng chưa từng mảy may tòm tem hay ngó nghía bên ngoài. Cuộc sống gia đình dường như rất hạnh phúc, cho đến khi vợ bầu và sinh bé thứ hai. Lúc này tôi đoán cô ấy bị chứng trầm cảm sau sinh vì thân hình béo lên quá khổ nên ngại gần gũi chồng. Tôi hiểu nên chẳng bao giờ ép vợ phải làm chuyện đó nếu như cô ấy không thích.
Nhưng khổ nỗi tôi không đòi thì vợ cũng chẳng bao giờ chủ động, dù nhiều khi tôi rất muốn nhưng sợ vợ không thích nên lại tôi. Cuộc sống hôn nhân không ‘chuyện ấy’ của chúng tôi diễn ra khá lâu, tôi phải nhịn khi cô ấy bầu bí em bé giờ sau khi vợ sinh rồi vẫn phải ngủ chay tiếp thực sự tôi khá thấy khó chịu. Vì dù gì mình cũng là đàn ông, mình cũng có những nhu cầu cần được giải tỏa nhất định. Nhiều khi vợ có gần gũi nhưng tôi cảm nhận cô ấy khá miễn cưỡng không được tự nhiên, nên tôi rất buồn.
Rồi khi bé yêu nhà tôi được 1 tuổi thì công ty cử cô ấy đi công tác. Vì mẹ ít sữa nên bé phải bú sữa ngoài, hơn nữa bé cũng ngoan nên tôi tặc lưỡi để bà trông và tạo điều kiện cho vợ đi công tác.
Sau gần 1 tuần xa cách con và chồng, vợ nhớ nhung đến bật khóc. Ngày về vợ tôi dường như gầy đi nên nhìn cô ấy có vẻ xinh hơn. Sau khi hôn hít âu yêm con, cô ấy nhìn sang tôi ôm tôi 1 cái thật ấm áp. Tối đó khi con đã ngủ vợ đi tắm nhưng thay vì mặc đồ kín mít như trước, vợ tôi đã chủ động cởi váy và chờ chồng như thời mới cưới. Đêm đó chúng tôi đã có những giây phút mặn nồng hạnh phúc bên nhau, thứ cảm giác lâu rồi tôi mới tìm kiếm lại được.
1 đêm, 2 đêm rồi nhiều đêm vợ chồng tôi dường như đã có tiếng nói chung, chúng tôi gần gũi và không còn ngại ngần nữa. Vợ thay đổi chóng mặt như vậy tôi cũng khá bất ngờ, tôi tự hỏi tại sao sau 1 chuyến công tác vợ mình lại trở nên cởi mở như vậy.
Và rồi 1 lần vô tình đi làm về sớm tôi đã nghe được cuộc trò chuyện của cô ấy tôi đã đứng tim chết lặng vỡ lẽ ra mọi chuyện.
- Cảm ơn mày nhé, sau khi tân trang lại chỗ ấy tao tự tin hơn hẳn. Trước đây nghe chồng và bạn bè nói chuyện rằng phụ nữ đẻ xong rồi thì làm chuyện đó mất hứng có cũng như không nên tao mặc cảm và đau khổ vô cùng. Chắc chồng chê mình nên ngại gần gũi. Phụ nữ mình khổ ghê, mấy tháng ròng tao trốn chồng khóc suốt. Đêm nào tao cũng run rẩy tủi thân vô cùng.
- ….
- Ừ giờ ổn rồi, giờ phải giảm cân nữa không chồng nó chán mày à.
Nghe vợ nói tôi mới nhớ ra đúng là có lần anh em chúng tôi bàn về chuyện đó thật. Chắc men rượu vào nên tôi nói linh tinh lại khiến vợ phiền lòng. Nghĩ lại mình vô tâm quá, mình sợ vợ không thích nên ngại gần gũi, vợ lại nghĩ mình chê, mình chán nên mới không đòi hỏi. Đúng là khổ cả đôi đường, thế mới nói các ông chồng đừng vô tâm quá.
Phụ nữ mỏng manh dễ vỡ, mình mà không để ý sẽ vô tình làm họ tổn thương đặc biệt là phụ nữ sau sinh. Sau lần biết được sự thật đó của vợ tôi vừa thấy có lỗi vừa thấy thương cô ấy. Vợ vất vả sinh con mình hiểu và trân trọng nhưng chỉ vì thiếu tinh tế nên đã vô tình khiến cô ấy bị tổn thương nhiều. Vì thế tôi mong các ông chồng có vợ vừa sinh và sắp sinh hãy nhớ đừng để vợ phải buồn như tôi nhé.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét